Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luôn Có Người Đợi Anh

Luôn Có Người Đợi Anh

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341468

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1468 lượt.

cô! Điền Điền, tôi là Liên Gia Kỳ. Tôi vừa từ vườn hoa cầu vồng về. Hiểu Du nhờ tôi mang cho cô hộp điểm tâm. Bây giờ tôi đang ở cổng trường cô. Cô có tiện ra lấy không?”
Càng nhiều niềm vui xô vào trái tim Điền Điền hơn. Liên Gia Kỳ đã từ Hồng Kông trở về. Hơn nữa bây giờ anh còn đang đứng ở ngoài cổng trường. Cô chỉ cần đi ra là có thể gặp được anh. Không cần suy nghĩ, cô trả lời ngay: “Được ạ! Tôi sẽ ra ngay. Anh đợi tôi khoảng mời phút nhé! Cảm ơn anh.”
Sau khi cúp điện thoại, Điền Điền phát hiện trên màn hình còn một tin nhắn mới chưa đọc. Có từ bao giờ thế nhỉ? Sao cô chẳng nghe thấy tiếng báo tin nhắn gì cả. Có thể là cô vội đến thư viện nên không để ý. Bây giờ, cô cũng không có thời gian để ý đến tin nhắn đó, chỉ muốn ra cổng trường càng nhanh càng tốt mà thôi.
Từ thư viện ra cổng trường khá xa. Điền Điền đi mà như chạy, thở hổn hển ra đến cổng trước, vừa thoáng nhìn đã thấy Liên Gia Kỳ. Anh không ngồi trong xe mà đứng bên trái cổng, vẫn là chiếc áo trắng quần đen đứng dưới bóng cây chờ đợi. Khi không gặp được anh thì rất muốn gặp, gặp được anh rồi thì lại thấy xấu hổ không dám nhìn anh lâu. Hai đôi mắt nhìn nhau trong phút chốc, Điền Điền ngại ngùng cụp mi xuống. Ánh mắt cô nhìn vào hộp điểm tâm Liên Gia Kỳ đang cầm trên tay như chết đuối vớ được cọc. “Cảm ơn anh. Để anh phải vất vả một chuyến rồi.”
“Không có gì. Dù sao tôi cũng vào thành phố. Tiền đường ấy mà.”
“Phải rồi. Anh vừa ở vườn hoa, đã xem anh sen đó chưa? Nó nở hoa rồi đấy.”
“Nhìn thấy rồi. Nở mấy bông hoa sen hồng. Rất đẹp!”
“Đúng vậy. Vô cùng đẹp. Tôi còn lo anh về muộn, lỡ mất kỳ hoa nở, không được nhìn nó nở hoa, vậy thì…”
Điền Điền muốn nói vậy thì phụ công mình ngày ngày chăm bón cho nó rồi. Nhưng lời nói vừa đến đầu lưỡi thì cô bỗng nín bặt.
Liên Gia Kỳ không hiểu: “Vậy thì làm sao?”
Cô có phần ngại ngùng, vén tóc mai lên rồi nói: “Không có gì.”
Liên Gia Kỳ thấy cô không chịu nói nên cũng không truy hỏi nữa mà chuyển chủ đề. “Dạo này cô thế nào? Vẫn ổn chứ?”
“Vâng. Vẫn ổn ạ. Anh có khỏe không? Nghe chị Hiểu Du nói, mấy tháng trước anh phải nằm việ ở Hồng Kông, bây giờ anh bình phục rồi chứ?”
“Không sao rồi. Chỉ bị ốm vặt ấy mà. Nằm hai ngày là được ra viện. Phải rồi…” Liên Gia Kỳ ngần ngừ một lát, cuối cùng vẫn thử thăm dò: “Khi ở bệnh viện, tôi thấy bóng một cô gái có phần giống cô.”
“Hả?” Điền Điền giật mình ngẩng đầu, nhìn vào mắt Liên Gia Kỳ. Hai má cô bỗng đỏ lê, giọng lí nhí:
“Giống tôi ư? Thật… thật sao?”
Tuy không nhìn thấy mình đỏ mặt nhưng Điền Điền có thể cảm giác được hai má như phát sốt. Theo phản xạ cô quay đầu đi. Cô vừa sợ anh nhìn thấy gương mặt mình đỏ ửng lại vừa mong anh có thể nhìn thấy. Trái tim cô bỗng đập rộn ràng, niềm hạnh phcus vô bờ dâng lên nhưng lại có chút cảm giác mất mát.
Câu trả lời hàm hồ của Điền Điền khiến Liên Gia Kỳ không thể nào xác nhận được bóng người hôm đó. Nhưng nhìn cô ngại ngùng thì có thể đoán có thể chính là cô. Đang định hỏi thêm mấy câu thì di động đổ chuông. Trợ lý của anh thông báo cuộc họp buổi chiều thay đổi thời gian, anh phải về công ty ngay bây giờ.
Không nói chuyện thêm được nữa, Liên Gia Kỳ chỉ có thể vội vàng chào tạm biệt Điền Điền. Giọng anh lộ vẻ tiếc nuối: “Thật ngại quá! Tôi có việc phải đi bây giờ.”
Vừa gặp mặt, chưa nói được mấy câu thì Liên Gia Kỳ đã phải đi ngay. Điền Điền tràn trề thất vọng nhưng không thể để lộ ra ngoài mà chỉ có thể cố gắng hết sức vờ như không có chuyện gì: “Không sao. Tôi biết anh rất bận. Vậy anh đi đi kẻo lỡ việc.”
Xe của Liên Gia Kỳ đã sớm mất hút trên đường nhưng Điền Điền vẫn cầm hộp điểm tâm đứng trước cổng trường nhìn theo rất lâu. Trong lòng cô đang nhớ lại cảnh tượng vừa diễn ra, mỗi câu, mỗi chữ anh nói, giọng nói của anh, ánh mắt của anh, còn cả nụ cười điềm đạm như gió xuân ấm áp nữa.






Mình mình đứng ngây người trước cổng trường cả buổi, Điền Điền đang định quay lại thì liếc thấy điểm thu cước điện thoại nằm bên kia đường, chếch với cổng trường. Cô bỗng nhớ ra điện thoại của mình chưa nộp cước. Vừa rồi, không biết làm thế nào mà Liên Gia Kỳ lại gọi được. Nếu không gọi được thì anh sẽ không tìm được cô. Như vậy cô cũng không gặp được anh. Hôm nay, cô thật là may mắn!
Điền Điền vừa mừng thầm mình may mắn vừa vội vàng băng sang đường đi nộp cước điện thoại. Điều may mắn này sẽ không lặp lại lần nữa đâu. Cô không muốn khi Liên Gia Kỳ gọi điện tìm mình thì lại nghe báo thuê bao bị khóa. Vào phòng thu cước, Điền Điền báo số di động của mình với cô nhân viên ở quầy, vừa rút ví tiền ra cô vừa hỏi: “Xin hỏi tôi phải nộp bao nhiêu vậy?”
Câu trả lời của cô nhân viên khiến cô vô cùng kinh ngạc: “Không nợ đồng nào. Vẫn còn hơn chín mươi tệ trong tài khoản.”
Điền Điền nhất thời không hiểu chuyện gì. Rõ ràng , trưa nay cô nói chuyện điện thoại với mẹ thì hệ thống báo điện thoại của cô sắp hết tiền, nói được vài câu thì ngắt liên lạc. Sau đó, cô không gọi được đi nữa và được thông báo nợ cước thuê bao nên bị


XtGem Forum catalog