Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341463
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1463 lượt.
au, vừa mới nói chuyện được mấy câu thì trợ lý đã gọi điện giục anh về công ty họp ngay. Anh tiếc nuối nhưng chỉ có thể vội vàng rời đi. Suốt cuộc họp buổi chiều, Liên Gia Kỳ chẳng thể nào để ý gì đến những chuyện khác. Nhưng khi cuộc họp vừa kết thúc, cả người trở nên nhẹ nhõm, đầu óc anh lại hiện lên hình bóng mảnh mai, ánh mắt lấp lánh, nụ cười tươi tắn, dáng vẻ ngại ngùng của Điền Điền. Người anh nhìn thấy ở bênh viện hôm đó rốt cuộc có phải là cô không? Câu hỏi này đã luẩn quẩn trong đầu anh rất lâu rồi. Dường như là cô, nhưng làm sao có thể là cô chứ?
Theo lý mà nói, hôm đó, cô không thể xuất hiện ở bệnh viện tại Hồng Kông mà đang đi học ở thành phố G mới đúng. Trừ khi cô cố ý chạy đến thăm anh. Nhưng sao cô biết anh nằm ở bệnh viện nào?
Có lẽ là nghe Lục Hiểu Du nói. Nhưng nếu cô cố ý đến thăm anh thì sao không ra gặp anh? Từ thành phố G xa xôi chạy đến Hồng Kông mà không thể gặp một lần sao?
Liên Gia Kỳ nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng, anh cho rằng có lẽ mình đã nhầm. Chắc là một cô gái nào đó có vóc dáng giống như Điền Điền thôi. Điền Điền chẳng có lí do gì để đi một quãng đường dài đến Hồng Kông thăm anh cả. Trước đây, cô căm hận anh, bây giờ, tuy quan hệ đã tốt hơn nhiều, anh còn liều mình cứu cô khiến cô cảm kích vô cùng, nhưng việc anh bị sốt cao có thể trở thành động lực khiến cô vượt biển đến thăm ư?
Nếu người nằm viện là Hạ Lỗi thì rất có thể. Tuy chỉ gặp Hạ Lỗi một lần nhưng Liên Gia Kỳ có ấn tượng rất sâu sắc. Chàng trai trẻ đó rất đẹp trai, cả khuôn mặt không một khiếm khuyết. Tối hôm đó, khi Điền Điền nấp sau lưng Hạ Lỗi, cô đã nhìn anh ta với ánh mắt không hề che giấu lòng ái mộ. Lòng ái mộ đó Liên Gia kỳ đã từng nhìn thấy trên khuôn mặt của Tạ Uẩn Nhã một lần. Lần đó, anh đã thua thảm hại trên chiến trường tình yêu.
Tuy không thể xác định giữa Điền Điền và Hạ lỖi có quan hệ yêu đương hay không nhưng Liên Gia Kỳ dễ dàng nhận ra sự ngưỡng mộ của cô đối với anh ta tối hôm đó. Một chàng trai đẹp như thế muốn có được các nữ sinh đem lòng nhung nhớ quả thực là một chuyện quá dễ dàng.
Vốn đã nhận định không phải là Điền Điền nhưng đứng ở cổng trường nhìn dáng cô chạy đến từ xa, chiếc váy trắng bay bay như bông sen đung đưa trong gió, thật giống như bóng dáng người con gái anh nhìn thấy ở bệnh viện. Liên Gia Kỳ sững sờ, ngờ ngợ rồi lại thầm nuôi hi vọng. Rốt cuộc, người hôm đó có phải là cô ấy không? Sao lại giống nhau như vậy?
Anh biến mối hoài nghi trong lòng mình thành câu hỏi thăm dò. Má cô hơi hơi đỏ, giọng nhỏ tựa sợi tơ: “Hả? Giống tôi ư? Thật… thật sao?”
Câu nói của cô không thừa nhận nhưng khuôn mặt lại đầy vẻ xấu hổ, như vô hình ám hiệu gì đó. Liên Gia Kỳ mơ hồ hiểu ra.
Đương nhiên vì vội quay về công ty họp nên anh chẳng có thời gian để suy nghĩ. Lúc này, nằm trên giường, Liên Gia Kỳ bỗng nhớ lại. Bóng người ở bệnh viện hôm đó thật sự là Điền Điền sao? Nếu thật sự là cô, cô xuất hiện ở đó tất nhiên là để thăm anh rồi. Nhưng tại sao cô không ra gặp mặt anh mà lặng lẽ đến rồi lại lặng lẽ đi? Điều quan trọng hơn là, tại sao cô lại vượt biển đến thăm anh?
Lẽ nào…
Hoắc Khởi Minh vừa buồn vừa vui. Điều làm anh ta vui cũng chính là điều khiến anh ta buồn.
Điều làm anh ta vui là Hoắc Lệ Minh bị Liên Gia Kỳ từ chối thẳng thừng.
Hôm đó, Liên Gia Kỳ bị thương, sau khi Hoắc Lệ Minh nghe tin, lập tức nước mắt lưng tròng chạy đến bệnh viện. Cuối cùng thì lại nước mắt lương trong trở về. Vừa bước vào phòng, cô ấy liền nhốt mình không chịu ra. Mấy ngày sau đó đều rửa mặt bằng nước mắt. Hóa ra, khi ở bệnh viện, Liên Gia Kỳ đã nói rõ ràng mọi chuyện với Hoắc Lệ Minh. Anh ta và cô chỉ có thể làm bạn bè bình thường, không thể chuyển biến hay phát triển thành quan hệ gì khác. Hoắc Lệ Minh lòng thấy trống rỗng, đau buồn vô cùng. Ông già Hoắc cũng cau mày, sắc mặt sầm sì.
Ông rất cưng cô con gái bị điếc bẩm sinh này, cảm thấy số phận quá bất công nên đã dùng tình yêu thương để bù đắp. Sau khi biết con gái thích Liên Gia Kỳ, ông đã nghĩ cách để tạo cơ hội cho cô tiếp cận anh. Để có thể thúc đẩy cuộc hôn nhân này, ông đã ngầm ám hiệu, thậm chí còn nói rõ ràng rằng, nếu Liên Gia Kỳ chịu lấy Hoắc Lệ Minh, ông sẽ đem một phần tài sản lớn của mình ra làm của hồi môn cho cô. Nhưng Liên Gia Kỳ không hề động lòng, tâm nguyện của con gái ông chưa gì đã biến thành bong bóng.
Tâm trạng của bố và em gái đều không tốt nhưng Hoắc Khởi Minh lại rất vui.
Hoắc Khởi Minh nghĩ rằng La Thiên Vũ rất giỏi quơ gái. Lần này, lại thuận lợi câu được một con cá. Nhưng không ngờ, sáng hôm sau, La Thiên Vũ ủ ê gọi điện bảo anh ta đến quán rượu nào đó đón mình.
Anh ta lấy làm lạ: “xảy ra chuyện gì vậy?”
“Đừng nhắc đến nữa. Nàng tiên tình cờ gặp tối qua chạy tối qua. Nói ra dài quá. Mày cứ đến đây rồi nói.”
Hoắc Khởi Minh lao đến quán rượu tìm La Thiên Vũ trong thời gian ngắn nhất. Trông bộ dạng cậu ta rõ ràng đã bị đánh, măt có vết bầm, vừa tức vừa lo vừa hậm hực.
“Đúng là trêu chim nhạn bị chim nhạn mổ mắt. Cô ả