Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luôn Có Người Đợi Anh

Luôn Có Người Đợi Anh

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341634

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1634 lượt.

hiều bạn cũng làm. Họ nói, khi nào có tiền, có thời gian sẽ rũ nhau cùng đi Hồng Kông chơi. Nhưng cô chưa từng dùng đến. Lần này, cô rất muốn dùng nó để đi thăm Liên Gia Kỳ. Ý nghĩ này như đã mọc rễ trong lòng cô và nhanh chóng đâm cành mọc lá. Trong nháy mắt, lòng cô chỉ tràn ngập sáu chữ: Mình – Muốn – Đi – Thăm – Anh - Ấy!
Có giấy thông hành, cô chỉ cần liên hệ với công ty du lịch thành phố G để làm thủ tục là được, sau đó, cô có thể tự do đi lại ở Hồng Kông. Điền Điền dùng thời gian ngắn nhất để thu xếp mọi thứ rồi gọi điện cho Du Tinh nhờ cô xin nghỉ học một hôm.
Du Tinh có chút tò mò hỏi: “Được, được. Sao đột nhiên cạu lại xin nghỉ học thế?”
Cô không nói sự thực cho cô bạn biết. “Tớ … hơi cảm và sốt nên muốn xin nghỉ.”
Về phía mẹ, Điền Điền không nói cho bà biết chuyện mình định đi Hồng Kông. Khi cô về nhà tìm giấy thông hành, mẹ cô đang trực ở bệnh viện nên không biết gì cả. Cô bất chấp tất cả chạy đến Hồng Kông thăm Liên Gia Kỳ, có chút điên cuồng. Nếu nói cho mẹ biết, chắc chắn bà sẽ không cho phép. Nhưng cô rất muốn đi, chỉ hận là không thể bay sang ngay được. Trong lòng Điền Điền đxa nảy một hạt mầm – một hạt mầm tinh yêu yếu ớt nhưng cũng rất cố chấp, ngoan cường. Chồi mầm từ từ nảy ra, giống như ngọn cỏ trong mưa xuân dịu nhẹ, không sợ tảng đá lớn đang đè trên đầu mình, vươn lên không gì ngăn cản nổi.
Hồng Kông, thành phố quốc tế phồn hoa xinh đẹp, mỗi ngày đều thu hút hàng vạn lượt khách đến tham quan du lịch. Sau khi thuận lợi qua cửa khẩu, Điền Điền chẳng có tâm trạng nào để đi thăm quan cùng đoàn du lịch mà chỉ vội vàng đến ngay bệnh viện. Hôm qua cô đã hỏi được địa chỉ từ chỗ Lục Hiểu Du. Đến Hồng Kông, nó chính là đích duy nhất của cô.
Lần đầu đến đây nên cô cũng không biết đường xá thế nào. Tìm suốt cả buổi cuối cùng Điền Điền cũng đến được bệnh viện tư đó. Ở quầy tiếp đón, cô y tá nở nụ cười thân thiện, nói cho cô biết: “Cô đến thăm anh Liên à? Anh ấy vừa mới xuống vườn hoa dưới lầu đi dạo thôi.”
Cảnh quan ở bệnh viện thật đẹp! Vườn hoa rất lớn. Thảm cỏ xanh biếc, hoa cỏ đua chen, nước phun lên từ hòn non bộ hòa cùng cảnh vật. Thật giống như một công viên làm say lòng người. Dưới bóng cây râm mát, Điền Điền từ xa đã nhìn thấy Liên Gia Kỳ đứng bên một người phụ nữ trung niên đoan trang, xinh đẹp. Qua khuôn mặt có thể dễ dàng nhận ra họ là mẹ con.
Sắc mặt Liên Gia Kỳ vẫn còn hơi nhợt nhạt nhưng thần thái có vẻ rất tốt. Rõ ràng, sau hai ngày nằm viện, anh đã khá hơn rất nhiều. Không biết anh đang nói gì với bà Liên, chỉ thấy môi anh luôn hiện lên nụ cười. Nụ cười đó làm cho khuôn mặt anh trở nên đặc biệt dịu dàng, rung động lòng người.
Nấp sau hòn non bộ giống như mọc rễ ở đó, Diệp Điền Điền chẳng hề nhúc nhích lấy nửa phân. Khi đến, trong lòng cô chỉ có một ý nghĩ là nhất định phải gặp anh. Nhưng lúc này, khi cô thật sự nhìn thấy anh rồi, cô lại không có dũng khí bước lên phía trước.






Vết thương của Liên Gia Kỳ bị viêm, cộng với công việc bận rộn liên miên đến mức anh mệt quá, về nhà ngủ thiếp đi lúc đang nằm trong bồn tắm. Cánh tay bị thương rơi xuống nước, vết thương nổi bọt trắng. Đêm đó, anh bị sốt cao. Sau khi vết thương được xử lí triệt để, Liên Gia Kỳ vẫn sốt cao không giảm nên bác sĩ yêu cầu phải nằm lại bệnh viện để theo dõi. Bà Liên nhận được tin, nhất định đòi đến chăm sóc con trai, đồng thời cũng để mình nghỉ ngơi vài ngày.
“Gia Kỳ, con đừng lo chuyện công ty vội. Cứ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài ngày đi đã. Trước khi bác sĩ cho ra viện, con không được đi đâu cả, phải ở yên trong bệnh viện. Con biết chưa hả?”
Với “mệnh lệnh” không thể thay đổi của mẹ, Liên Gia Kỳ chỉ có thể cung kính không bằng tuân lệnh. Nằm trong bệnh viện hai ngày, cơn sốt đã hạ,vết thương bị viêm cũng đã khá hơn. Khi bà Liên đến bệnh viện cùng con trai đi dạo, Liên Gia Kỳ nói đến dự định muốn xuất viện ngày mai với mẹ.
“Con ấy à, chỉ muốn ra viện ngay thôi. Nằm nghỉ ngơi thêm vài hôm không tốt sao?”
“Mẹ, con không sao rồi. Cho dù muốn nghỉ ngơi thì mẹ cũng để con về nhà nghỉ ngơi đi mà. Ở bệnh viện làm sao bằng ở nhà được. Mẹ nói có đúng không?”
Cô đứng ở xa, lặng lẽ nhìn Liên Gia Kỳ cho đến khi anh và bà Liên cũng rời khỏi vườn hoa. Cô nhìn bóng dáng anh biến mất sau cánh cửa kính của tòa nhà bệnh viện rồi bước đến chiếc ghế dài mà họ vừa ngồi xong. Chiếc ghế vẫn còn ấm hơi người, không khí dường như vẫn còn giữ hơi thở của anh. Nhắm mắt lại, hít thật sâu, cô lại cảm thấy mãn nguyện. Mình đã nhìn thấy anh ấy rồi. Mình cũng đã chạm vào anh ấy rồi. Tuy chỉ là tiếp xúc bằng hơi ấm và hơi thở mà thôi.
Khi rời đi, Điền Điền đã cảm thấy rất thỏa mãn.
Điền Điền không hề để lộ cho bất cứ ai biết chuyện cô một mình đến Hồng Kông thăm Liên Gia Kỳ, kể cả người mẹ gắn bó hay là người bạn thân nhất của cô cũng vậy. Đây là bí mật của riêng cô, giống như viên ngọc mà con trai biển cất giấu. Cô sẽ giữ nó ở nơi sâu thẳm trong lòng mình, không cho ai mở ra. “Viên ngọc trai” được giấu kín trong lòng, Điền Điền cũ