Người Láng Giềng Của Ánh Trăng
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341462
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1462 lượt.
m cứ giữ lấy mà uống trà.”
Long ca nở nụ cười như bắt được vàng. “Vậy thì tôi xin cảm ơn La thiếu gia trước.”
Quả nhiên Long ca có năng lực thực sự. Nói là trong ba ngày nhưng đến chiều hôm sau đã gọi điện báo rằng anh em của mình đã bắt được kẻ La Thiên Vũ cần.
“La thiếu gia, cậu muốn xử lý chúng thế nào? Xin cứ nói.”
La Thiên Vũ gọi Hoắc Khởi Minh lái xe đưa anh ta đến tính sổ với bọn chúng. Trên đường đi, anh ta nắm chặt tay, nghiến răng nói không cho chúng một trận không được. Xe lái đến một mỏ khai thác đá bỏ hoang ở ngoại ô, Long ca và một đám anh em thuộc hạ đã đợi ở đó. Cô em thuần khiết, tên đầu bằng và tên có râu đều bị trói chặt cánh tay, sợ hãi ngồi rúm ró một góc.
Thấy La Thiên Vũ đến, Long ca nở nụ cười ra đón, chỉ vào ba kẻ đó hỏi: “La thiếu gia, cậu xem có phải ba người này không?”
La Thiên Vũ chẳng nói câu nào, lao thẳng đến chỗ tên có râu đạp cho mấy phát. Tối đó hắn đánh anh ta nặng nhất. La Thiên Vũ vừa đạp vừa chửi: “Dám giở trò với bản thiếu gia hả? Bây giờ bản thiếu gia cho mày biết hai từ “hối hận” viết thế nào.”
“Ba người chúng mày có thể cút đi. Cút càng xa càng tốt. Sau này, không được đặt chân nửa bước vào thành phố G. Nếu để tao nhìn thấy chúng mày ở đây thì tự mua quan tài mà chờ chết đi. Rõ chưa hả?”
Nghe lời Long ca nói, ba kẻ bị đánh cho không còn ra hình người kia dùng chút sức lực tàn tạ còn lại của mình mà bò chạy bán sống bán chết. Rõ ràng họ đã hiểu ý của Long ca. Còn ông ta vẫn nở nụ cười ôn hòa. Chiếc BMW mà La Thiên Vũ bị lấy đi hôm trước đã đỗ ở một góc của mỏ khai thác. Khi Long ca giao chìa khóa cho anh ta còn đưa cả một chiếc máy ảnh kĩ thuật số.
“La thiếu gia, tôi đã kiểm tra rồi. Chúng chưa hề in ảnh trong máy này ra bất kỳ nơi nào. Cậu cứ yên tâm.”
Lúc này La Thiên Vũ vừa khâm phục vừa kính sợ khả năng của vị Long ca này: “Long ca, lần này thật sự rất cảm ơn anh. Lúc nào anh rảnh, tôi muốn mời anh đi ăn cơm.”
Long ca cười khà khà: “La thiếu gia không cần khách sáo. Sau này, nếu gặp chuyện gì phiền phức, xin cứ tìm tôi. Nhất định tôi sẽ giúp cậu giải quyết thỏa đáng.”
La Thiên Vũ và Hoắc Khởi Minh rời khỏi mỏ khai thác bỏ hoang đó trước. Họ đến một câu lạc bộ để tắm hơi thư giãn cho bớt căng thẳng. Họ có phần không chịu nổi cảnh tượng vừa rồi.
Trong phòng tắm hơi, La Thiên Vũ kêu lên: “Đám người xã hội đen này thật lợi hại! Tùy ý nói giết người là giết.”
Hoắc Khởi Minh cũng gật đầu: “Long ca này quả không đơn giản. Đúng là một nhân vật nguy hiểm.”
“Nhưng cũng là một nhân vật được việc. Quen anh ta cũng rất có lợi. Sau này, ai dám chọc giận tao, tao sẽ tìm Long ca thay tao trút giận.”
Lời của La Thiên Vũ bỗng khiến Hoắc Khởi Minh chú ý. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh ta.
Cuối cùng, kỳ thi cuối kỳ năm thứ nhất cũng kết thúc.
Hai tháng nghỉ hè mà Điền Điền mong đợi cũng đã đến. Kế hoạch của Du Tinh là đến nhà người cô ở Tây An một tháng, tiện thể đi dạo cố đô luôn. Cô hỏi Điền Điền có hứng thú đi cùng không. “Cô tớ rất hiếu khách. Cậu đi không phải lo gì cả mà còn được ăn ngon ở thoái mái.”
Điền Điền cảm ơn và từ chối ý tốt của Du Tinh. Bây giờ cô không muốn đi đâu cả. Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, cô liền chạy ngay đến vườn hoa cầu vồng.
Lục Hiểu Du vừa thấy cô đã cười nói: “Điền Điền, em đến thật đúng lúc. Chiều nay, Gia Kỳ hẹn chị đi đánh tennis. Chị đang lo thiếu một người thì lại phải đánh lần lượt. Em đến rồi thì tốt quá!”
Điền Điền nghe mà mừng rỡ trong lòng, cả sáng cứ cười suốt. Khi bón phân cho hoa, cô còn bất giác hát lên mấy câu. Buổi chiều, khi cùng vợ chồng Lục Hiểu Du và Tằng Thiếu Hàng xuất phát, nghĩ đến việc sắp được gặp Liên Gia Kỳ, trái tim cô cứ nhảy nhót liên tục.
Xe lái đến câu lạc bộ tennis mà Điền Điền từng chụp poster quảng cáo. Liên Gia Kỳ đã đến đó trước nhưng đang thay đồ. Tằng Thiếu Hàng đi tìm anh. Lục Hiểu Du và Điền Điền cùng sang buồng nữ chuẩn bị.
Tuy đã rất lâu không đến nhưng nhân viên phục vụ đó vẫn nhớ cô: “Cô Diệp, lâu lắm rồi không thấy cô đến chơi.”
“Uhm! Đúng vậy. Dạo này tôi khá bận.”
“Nhưng tôi đoán hôm nay cô sẽ xuất hiện vì Hoắc công tử đến rồi. Anh ấy đang đánh ở sân số 4.”
Điền Điền sững người. Hoắc Khởi Minh thì liên quan gì đến cô? Sao nhân viên phục vụ lại đoán như vậy? Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, trước đây, mỗi lần cô đều đi cùng Hoắc Khởi Minh, chắc nhân viên phục vụ đã quen với điều đó nên nghĩ vậy.
Cô mỉm cười nói: “Vậy sao? Anh ta cũng đến hả? Nhưng hôm nay tôi đi cùng mấy người bạn khác.”
Sau khi biết mình đoán nhầm, cô nhân viên phục vụ lắm mồm này biết điều không nói thêm gì nữa.
Khi Điền Điền thay đồ xong, cùng Lục Hiểu Du ra sân thì Liên Gia Kỳ và Tằng Thiếu Hàng đã bắt đầu đánh bóng. Từ xa, anh nhìn Điền Điền liền gật đầu mỉm cười. Cô cũng tươi tắn đáp lại, nụ cười mang theo niềm vui và nét thẹn thùng. Cảnh này đã lọt vào mắt của Lục Hiểu Du. Chưa được một lúc, cô đã kiếm cớ kéo chồng đi để Điền Điền ở lại đánh tennis với Liên Gia Kỳ. Vợ chồng họ sang sân