Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luôn Có Người Đợi Anh

Luôn Có Người Đợi Anh

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341456

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1456 lượt.

khác đấu với nhau.
Điền Điền biết đánh tennis là nhờ Hoắc Khởi Minh dạy. Tuy nói lúc đó cô học khá tốt nhưng lâu không đánh nên có phần lúng túng. Lúc này đánh với Liên Gia Kỳ, cô biết mình chơi không tốt, sợ làm anh mất hứng. Cô cố gắng thể hiện tốt một chút, nhưng vì cố gắng quá nên không cẩn thận, sau một cú nhảy lên đỡ bóng, cả người cô đã ngã soài lên mặt sân.
Thấy Điền Điền bị ngã, Liên Gia kỳ lập tức lao như bay về phía cô: “Cô lào sao rồi? Không bị đau chứ?”
Điền Điền vừa ngồi dậy vừa nhìn khuỷu tay bị đau. Chỗ đó bị xước một mảng khá lớn đã rớm máu. Lúc này, Liên Gia Kỳ đã ngồi thụp xuống bên cô, anh lập tức lấy một chiếc khăn tay trong túi ra rịt lên miệng vết thương để cầm máu: “Có đau không?”
Trước câu hỏi quan tâm của anh, Điền Điền chẳng hề nghĩ ngợi liền lắc đầu. Ban đầu, cô cảm thấy đau thật, nhưng khi thấy anh cẩn thận săn sóc thì cô bỗng chốc không cảm thấy hề hấn gì nữa.
“Đi nào. Tôi dìu cô ra đằng kia nghỉ.”
Liên Gia kỳ nhìn Điền Điền ra chiếc ghế băng bên sân. Họ đều không biết rằng ở đằng xa, Hoắc Khởi Minh đang nhìn chằm chằm về bên này. Mặt anh ta chẳng có biểu hiện gì nhưng trong mắt đã toàn một màu u ám.
Hôm nay, Hoắc Khởi Minh đi đánh tennis cùng La Thiên Vũ. Khi bất ngờ thấy Điền Điền và Liên Gia Kỳ cùng đi với nhau, sắc mặt anh ta đã có phần khó coi. Càng không nói gì đến lúc Điền Điền bị ngã, cử chỉ Liên Gia Kỳ dìu cô mới thân mật làm sao. Trước đây, Điền Điền đánh tennis cùng anh ta, anh ta chỉ vô tình chạm vào vai cô thì cô đã xoay người né tránh. Đâu có giống như cảnh tượng trước mắt, cô thẹn thùng bước đi bên Liên Gia Kỳ. Trái tim cô bé này đã thật sự dành cho Liên Gia Kỳ mất rồi. Tuy sớm biết điều này, cũng biết rõ là không thể cứu vãn được nữa nhưng khi tận mắt thấy chú chim nhỏ Điền Điền sà vào lòng Liên Gia Kỳ, Hoắc Khởi Minh vẫn rất tức tối. Ngoài mặt tỏ ra thản nhiên nhưng ẩn chứa trong đôi mắt u ám của anh ta là những tia lửa giận dữ.
La Thiên Vũ biết tâm sự của anh ta liền an ủi nói: “Thôi đi. Đừng nhìn nữa. Càng nhìn càng thấy tức. Việc gì phải thế? Chỉ là một cô gái thôi mà, có gì ghê gớm đâu.”
Hoắc Khởi Minh cũng không muốn nhìn nữa, quay đầu bước vào câu lạc bộ. Trên đường đi, họ nghe thấy có hai cậu bé nhặt bóng nhàn rỗi đứng một góc nói chuyện.
Cậu bé A: “Đó không phải là cô người mẫu đã chụp poster quảng cáo của câu lạc bộ chúng ta năm ngoái sao? Tớ còn nhớ trước đây, cô ấy đều đi cùng Hoắc công tử. Sao hôm nay lại đổi thành Liên thiếu gia vậy?”
Cậu bé B: “Đúng thế! Trước đây, cô ấy đi cùng Hoắc công tử. Cơ hội chụp hình poster quảng cáo khi đó cũng là Hoắc công tử dành cho cô ta. Có điều, đã lâu lắm rồi không thấy cô ấy đi cùng Hoắc công tử. Tớ đang thấy lạ. Hóa ra bây giờ cô ấy đi lại với Liên thiếu gia.”
Cậu bé A: “Nói như vậy thì Hoắc công tử bị Liên thiếu gia nẫng tay trên sao?”
Cậu bé B đang định trả lời câu hỏi buôn chuyện này thì bỗng phát hiện ra Hoắc Khởi Minh đang đứng phía sau, cách chúng chừng dăm ba bước. Khuôn mặ lạnh như băng đó khiến cậu bé không dám nói thêm gì nữa. Cậu bé vừa lúng túng cười trừ thay lời hỏi thăm vừa vội kéo cậu bé A đi.
Tuy Hoắc Khởi Minh kìm chế được cảm xúc của mình trước mắt mọi người nhưng ngọn lửa tức giận trong anh ta đã nhanh chóng bùng lên. Vừa vào phòng thay đồ, anh ta đã đạp lật một chiếc ghế. Anh ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Mẹ khiếp! Bây giờ cũng không biết có bao nhiêu người đang cười tao nữa, cười tao bị Liên Gia Kỳ nẫng tay trên. Tao mất hết cả thể diện rồi, không thể nuốt nổi cơn giận này. Họ Liên kia, mày cứ chờ đấy.”






Em hiểu anh vì điều gì
Dù Liên Gia thế nào cùng không cần phải nói, anh vẫn nắm chặt tay cô, đem ánh mắt dịu dàng và lưu luyến của mình để khiến cô tin rằng anh hoàn toàn hiểu tâm tư của cô. Những điều anh muốn thể hiện, cô cũng đều hiểu được.
“Em hiểu rồi. Gia Kỳ quyết định rời đi có hai nguyên nhân… Em sẽ dùng thời gian để chứng minh, lời em nói tuyệt đối không phải là ý nghĩ nhất thời.”
Điền Điền bị thương được Liên Gia Kỳ lái xe đưa về nhà. Trên đường đi, anh kiên quyết đưa cô đến một phòng khám để kiểm tra vết thương. Tuy chỉ là vết xước nhẹ, cô nói không cần nhưng anh bảo thời tiết nóng nực, vết thương rất dễ bị nhiễm trùng, bôi chút thuốc vào sẽ yên tâm hơn. Sau khi bác sĩ rửa sạch vết thương, bôi thuốc rồi băng lại cho cô thì chiếc khăn dùng để cầm máu lúc trước đã không còn tác dụng nữa. Liên Gia Kỳ đang định cầm lại khăn tay bẩn thì Điền Điền vội chộp lấy, nói: “Để tôi giặt sạch rồi gửi lại anh.”
Điền Điền vốn muốn mời Liên Gia Kỳ lên nhà chơi nhưng anh đã khách sáo cảm ơn rồi từ chối. Nghĩ là công việc của anh quá bận rộn nên cô cũng không cố ý níu giữ, chỉ có thể tiếc nuối nhìn anh lái xe rời đi. Lên lầu về nhà, khi bước đến tầng nhà Hạ Lỗi, cô thấy cánh cửa nhà anh ta vẫn mở. Hạ Lỗi đang ở trong phòng khách lấy quà trong túi lớn túi bé ra đưa cho mẹ anh ta xem. Trước đây, mỗi lần Hạ Lỗi về, khi đi qua nhà anh ta, Điền Điền đều muốn nhìn mà không d