Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341322
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1322 lượt.
ng tò mò, người nàng thích rốt cuộc là ai?”.
Một bóng hình hiện lên từ đáy lòng, không khỏi nhói đau, “Người ta thích… là người tốt nhất trên thế gian này”.
“… Tại sao nàng lại muốn gả cho Viêm Kỳ ca ca?” U Nhu tò mò hỏi.”Người kia không cần nàng sao?”
Thiên Âm khẽ cười một tiếng, lắc đầu.
“Y thích người khác?”
Nàng lại lắc đầu.
“Y… Không phải là đã về cõi tiên chứ?”
“Dĩ nhiên không phải!”
“Vậy thì vì cái gì?”
Sắc mặt Thiên Âm hơi trầm xuống, bất giác sờ lọ thuốc bên người “Bởi vì… không xứng…” Bởi vì nàng không xứng, không xứng để y đối xử tốt với nàng, bởi vì nàng không có thời gian báo đáp lại cho y.
U Nhu nghe được mơ hồ, trong mắt càng đầy ý nghi hoặc, nhìn Thiên Âm một cái, đột nhiên hai mắt mở to, kinh hoàng, “Nàng…. không lẽ nàng thích thái tử điện hạ?”
Thiên Âm sửng sốt, nhìn nàng hô to gọi nhỏ, chẳng biết cô nàng này đã nghĩ đi tới nơi nào rồi.
“Thế nhưng… Thái tử sắp cưới Phượng Minh tiên tử, vậy nàng chẳng phải là… vĩnh viễn không có cơ hội sao?” Ánh mắt nàng trầm xuống, nhìn Thiên Âm càng thêm thương cảm, phút cuối cùng lại dùng ngữ khí tràn đầy tiếc nuối, “Thiên Âm, nàng thật đáng thương”
Thiên Âm lắc đầu bất đắc dĩ, gằn từng chữ một, “Ta có thể thích bất kì kẻ nào nhưng Diễn Kỳ tuyệt đối không thể”.
Ngày tháng dường như ngừng lại, yên lặng bình thản như không cảm giác được dòng chảy của thời gian. sau khi quay lại thiên giới, trước đây nàng luôn cảm thấy không đủ thời gian, thoát khỏi những khổ kiếp này, nàng sợ thời gian quá ngắn, không đủ lưu lại những ngày bình an.
Nhưng bây giờ mỗi một ngày trôi qua lại giống như thiên trường địa cửu. Nàng biết rõ, đây là khổ kiếp nàng tự dành cho mình. Không vượt qua được sẽ chỉ có thể chịu gjày vò trong đó.
Cho đến khi gặp lại Linh Nhạc.
Nàng cảm giác như đã qua một thế kỷ, nhưng vẫn không dám khẳng định người trước mặt, có phải là ảo ảnh của bản thân mình hay không. Y gầy quá, tóc cũng dài ra không ít, dài tới đất. Y phục trên người cũ nát không chịu nổi, nhưng vẫn có thể nhận ra, đó là bộ đồ ngày đó nàng làm cho y.
“Ta tìm được nàng rồi.” Y cười với nàng, mang theo vui mừng cửu biệt tương phùng, giang hai tay bước từng bước tới.
Móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay, nàng chỉ có thể nắm thật chặt, mới không để mặc bản thân, ôm lấy người trước mắt, để khóc thật to, xin y mang nàng đi, từ bỏ tất cả.
Trong tam giới, sẽ không có ai có thể đối tốt với nàng như vậy, có thể tin tưởng nàng không điều kiện, không lí do, không nguyên tắc như thế! Nàng rất muốn ích kỷ một lần, một lần có thể ích kỉ không quan tâm, không để ý.
Rốt cục nàng vẫn kìm nén được, y đối với nàng càng tốt, nàng càng phải khiến y chết lòng. Nàng không phải là người có thể bên cạnh y, ngay cả mình có thể sống bao lâu cũng không biết, nàng sợ nếu mình đối với y càng tốt, tương lai y sẽ càng chịu nhiều khổ đau. Thay vì tương lai khiến y cả đời cô độc, không bằng bây giờ khiến y tuyệt vọng.
“Linh Nhạc, ta đối với đệ cho tới bây giờ chỉ có cảm kích thôi.” Nàng hít sâu mấy hơi, để mình có thể nói chuyện bình thường.
Thân hình trước mặt thoáng cứng lại, y lùi lại một bước, nhìn về đôi mắt đạm mạc của nàng
“Đối với đệ, ta chưa từng có cái gọi là tình yêu nam nữ.”
Y biến sắc, trăm nghìn loại tâm tình luân phiên thoáng hiện, cuối cùng ánh mắt đó chăm chú nhìn nàng chằm chằm, “Sư tỷ, nàng đang đuổi ta đi sao? Nhưng xin nàng đừng dùng cái cớ này được không? Nàng có thể dùng bất kì cách nào, nhưng đừng dùng cách này, cho dù là giả, nhưng vẫn là một lý do đau lòng”.
“Đệ cho rằng đây là một cái cớ sao?” Nàng nhìn thẳng vào mắt y, kìm nén run rẩy, trong mỗi câu mỗi chữ, “Đệ là người tốt, trên đời này, không ai có thể đối xử tốt với ta như đệ, ta cứ nghĩ ở cùng với đệ là cách hồi báo tốt nhất, nhưng… Ta không muốn lừa đệ nữa, cho nên ta đã trở về, gả cho Viêm Kỳ”.
“Không, nàng gạt ta.” Y lắc đầu rất mạnh, nói cho nàng nghe, cũng như nói là cho chính mình, “Nàng không muốn liên lụy ta nên mới muốn đuổi ta đi, đúng không?”
Vẻ đau đớn trên mặt y rõ ràng như vậy, nàng lại vẫn phải từng đao từng đao đoạn tuyệt tất cả, “Linh Nhạc, ta chưa từng thích đệ.”
“Vậy nàng thích ai? Đại ca sao? Hay là Viêm Kỳ.” Y nghiêm mặt, nắm lấy tay nàng càng chặt: “Thiên Âm, đừng gạt ta, không phải họ đúng không? Ta không tin, ta biết trong lòng nàng họ không là gì cả. Nói cho ta biết đi, người trong lòng nàng là ai?”
“Đệ cần một đáp án sao?” Thiên Âm ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt y, “Người trong lòng ta, dù đệ cố gắng thế nào đi nữa cũng vẫn kém hơn người ấy. Dù pháp thuật của đệ cao đến đâu, ngộ tính cho dù tốt, vẫn kém hơn n