Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh
Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341311
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1311 lượt.
t nguyên nhân vì sao, trong lòng không rõ có cảm giác gì, hay cũng có thể là không có bất kì cảm giác gì nữa. Lặng lẽ tháo từng món đồ trang sức cồng kềnh trên đầu xuống.
“ Cái này…..Đây là…..” Lục Thủy còn chưa hiểu rõ sự tình, khi phục hồi lại tinh thần nhìn về hướng hai người kia biến mất lại quay qua nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Thiên Âm khó hiểu.
“ Lục Thủy, ta phải nghỉ ngơi rồi, ngươi cứ về Thanh Vân đi.”
“ Nhưng mà……Tinh quân vẫn chưa trở về mà.”
“ Hắn sẽ không trở về.” Thiên Âm cười cười.
“ Cái gì? Vậy……”
“ Trở về đi.”
“……” Lục Thủy đầy một bụng nghi vấn, nhưng thấy vẻ mặt kiên nghị của Thiên Âm đành phải hậm hực quay bước ra ngoài.
Mãi cho tới khi không còn nghe được tiếng bước chân của Lục Thủy nữa, nàng mới ngừng tay, thở dài một tiếng. Trên mặt vẫn cảm thấy có chút đau đớn, nàng lấy ra lọ thuốc vẫn mang bên mình, định bôi lên mặt. Bất chợt lại nhớ tới thuốc này là do Linh Nhạc lấy ở phủ Ti Dược dặn nàng lúc nào cũng phải mang bên người. Khẽ nhíu mày, chút đau đớn trên mặt dường như đã lan xuống tới tận ngực. Cầm lọ thuốc, cuối cùng nàng lại không dùng nữa.
Tháo xuống hết tất cả trang sức, phấn son cùng hỷ phục, nàng khẽ bước tới kéo lên góc chăn. Nghĩ ngĩ một lúc, nàng liền đi tới trước bàn, thổi tắt đôi nến đỏ dụ ý thiên trường địa cửu đang bập bùng cháy. Lúc này mới yên tâm nằm xuống giường, gắt gao nắm chặt lọ thuốc nhỏ nhắm mắt lại.
Gả cho Viêm Kì, cho dù không phải là do hai người thuận ý. Nhưng sau này cả đời sẽ phải ở cùng nhau một chỗ, nàng cũng đã từng nghĩ qua, thử cố gắng yêu thương, kính trọng hắn. Cố gắng giống như nhưng đôi vợ chồng bình thường khác, như vậy có lẽ cũng không quá khó khăn. Nhưng mà hiện giờ xem ra, chỉ sợ nàng cho dù muốn là ai…..cũng đều không thể làm được.
“ Ai mà không biết nàng trước kia làm ra biết bao chuyện hoang đường chứ, bây giờ còn có mặt mũi nào đòi gả cho quân thượng chúng ta chứ.”
“ Không phải lúc trước còn cùng Nhị hoàng tử yêu đương nồng cháy mà, sao giờ lại xoay người tới nơi đây vậy.”
“ Chỉ tiếc cho U Nhu công chúa, từ nhỏ đã ở cùng quân thượng, cứ tưởng rẳng nhất định sẽ trở thành phu nhân đấy, lần trước còn bới vì quân thượng mà bị thương phải bế quan hơn nửa năm, ai ngờ giữa đường lại gặp một cai mặt dầy cản đường chứ.”
“ Nàng nếu có mặt mũi biết suy nghĩ đã không trở lại Thiên giới mà tới đây rồi, ngay từ đầu đã không biết xấu hổ là gì rồi mà.”
“ Rõ ràng chỉ là một phàm nhân, ngay cả tiên thể còn không có lại bắt chúng ta phải xưng một tiếng phu nhân. Chỉ cần tưởng tượng thế thôi ta liền cảm thấy ghê tởm lắm rồi.”
“ Đương nhiên là bởi vì các nàng tụ tập nói những chuyện không tốt về ngươi, rõ ràng ngươi đã nghe thấy hết tại sao lại không tức giận?” Nàng ta vẻ mặt phẫn nộ nói giống như người vừa bị nói xấu chình là nàng ta vậy.
Thiên Âm tâm tình tự nhiên cảm thấy tốt lên, bỗng cảm thấy cô nương trước mặt này cũng thật là đáng yêu, nhìn bộ dạng lúc nãy của nàng ta rõ ràng là muốn tới tìm mình làm khó dễ vậy mà lúc này lại quay qua giúp mình đòi công bằng.
“ Cứ coi đó là những chuyện phiếm đi, lúc rảnh rỗi các nàng ấy mang ra tán gẫu đi. Như thế sẽ không còn cảm thấy bực mình nữa.” Thiên Âm nhẹ nhàng giải thích.
Cô nương trước mặt ngẩn ngơ, lắc lắc đầu thật sự cũng không hiểu rõ lắm.
“ U Nhu cô nương, tìm ta có chuyện gì sao?” Nàng nhịn không được bèn cất lời nhắc nhở.
Nàng ta lúc này mới sực nhớ tới mục đích chính của mình, vẻ mặt vừa mới có chút thân thiện lại bất chợt đanh lại giận dữ, trừng mắt nhìn Thiên Âm nói: “ Đương nhiên là có chuyện mới tới tìm ngươi rồi, ta là tới cảnh cáo ngươi.”
Thiên Âm cười cười xoay người bước đi, chậm rãi đi về hướng chòi nghỉ mát phía trước.
“ Này này này, ta còn chưa nói xong, ngươi đứng lại cho ta.” U Nhu ầm ĩ đuổi theo. “ Ta cảnh cáo ngươi tốt nhất là ngươi nên cách xa Kì ca ca ra, huynh ấy là của ta. Ta từ nhỏ đã ở bên cạnh huynh ấy, huynh ấy vĩnh viễn là thuộc về ta ngươi hiểu không.”
Thiên Âm ngồi xuống nhàn nhã rót một chén trà đưa về phía U Nhu lại tiếp tục rót thêm một chén cho mình, nhẹ giọng đáp: “ Ừm, ta biết rồi.”
“ Ngươi biết được là tốt rồi.” Nàng ta với tay lấy chén trà một ngụm uống cạn, lại tiếp tục mở miệng, “ ta đã đồng ý với Kì ca ca sẽ không làm ngươi bị thương, nhưng ngươi cũng đừng qua đắc ý, huynh ấy đã nói rõ mọi chuyện cho ta biết rồi. Các ngươi thành thân là bởi vì Thiên đế ép buộc, huynh ấy căn bản là không có yêu ngươi, trước kia không có về sau cũng sẽ không bao giờ có. Đừng tưởng rằng ngươi gả cho huynh ấy rồi sẽ có được cơ hội này nọ, nói cho ngươi biết đừng nên có một chút vọng tưởng gì, hiểu không!”
“ Ta đã biết.” Thiên Âm lại rót tiếp một chén trà nữa đưa cho nàng ta khẽ nói:
“ Còn chuyện gì nữa không?”
U Nhu nhận lấy cái chén sửng sốt, “ Còn có…….Còn có…….., tạm thời chỉ có thế thôi. Ngươi cứ nhớ kĩ những điều đó trước đã.”
Thiên Âm nhẹ nhàng cười, bưng lên chén trà của mình nhấp một ngụm xong gật đầu, “ Được.”
U Nhu bên c