Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.
ảnh sát không?”
Một người trong số họ dở khóc dở cười nói: “Đương nhiên rồi, còn có giả sao!”
Thẩm Đình rõ ràng là sợ hãi quá độ, trong đêm tối tăm bốn bề không một ánh đèn, trừ Thẩm Nhân Kiệt ra cô không dám tin ai cả, tất cả đều có thể là người giả mạo, cô không muốn có một vai trong vụ “kẻ giết người hàng loạt ở Đức Châu”. Cô không muốn lại lần nữa bị bọn cướp ngụy trang đưa đến chỗ chết. Cô còn nhớ hai năm trước, ở tỉnh Vân Nam từng có vụ một nhân viên kiểm sát lái xe cảnh sát sang Myanmar vận chuyển hàng cấm, nhờ có xe cảnh sát “yểm hộ”, số hàng cấm ấy đã trót lọt qua vô vàn cửa khẩu mà không bị ai nghi ngờ. Cô luôn bi quan về năng lực của cảnh sát, đương nhiên trừ quản lý đô thị ra, cho nên nhất quyết đòi họ phải đưa giấy tờ chứng minh.
Chú cảnh sát đáng kính gặp phải hai người bị hại hiếm có trên đời, không còn cách nào khác nên đành đưa giấy tờ cho họ xem, xem xong Thẩm Đình mới chịu lên xe. Đến hiện trường mới thấy chiếc xe không hiểu vì sao không bị lái đi, nhưng đã bị đập đến biến dạng hoàn toàn, đồ vật đáng giá trong xe đã bị vơ vét hết, hơn nữa bọn cướp đã bốc hơi, thanh chắn sắt kia và tất cả những thứ khác có thể làm tang chứng cũng bốc hơi theo chúng.
Xe này thì làm sao mà sửa, Thẩm Đình nghĩ, xem ra ngày mai Thẩm công tử phải cùng cô đi xe buýt rồi, việc này nghĩ ra lại hay hay. Đến tận lúc này Thẩm Đình mới thật sự hoàn hồn, cảm giác căng thẳng vừa đi, cả người cô như sắp cạn kiệt sức lực.
Thẩm Nhân Kiệt nhìn cô, thấy cô không bị thương nên tâm trạng mới bình tĩnh trở lại, lúc này anh mới thong thả nói: “Xem ra dưới chân Phật tổ cũng không an toàn, đây là lần thứ hai rồi.”
“Lần thứ hai gì cơ?”
“Ban nãy dắt cô chạy trốn, tôi đã cứu cô một mạng.” Thẩm Nhân Kiệt nói.
Thẩm Đình nghe đến đây thì không bình tĩnh nữa: “Đồ sao chổi nhà cậu nói vậy mà không biết ngượng, may mà bà đây phúc lớn mạng lớn, nếu không cậu đã chở thẳng chị đây xuống suối vàng rồi. Còn nữa, ngày thường cậu phải bớt ác khẩu đi, lo tích chút đức chứ đừng liên lụy tôi mãi.”
Thẩm Nhân Kiệt mát mẻ đáp: “Sao cô không nói do cô nghiệp chướng quá nhiều, là cô liên lụy tôi, nhưng nhờ tôi phúc lớn mạng lớn nên mới cứu được cô.”
Thẩm Đình đánh trống lảng: “Này, sao trong xe cậu lại thủ sẵn roi điện thế? Cậu không có sở thích quái dị nào đấy chứ.”
“Bây giờ an ninh không tốt, có chuẩn bị thì an toàn hơn, cô không thích sao?” Anh đưa mắt nhìn cô, tuy đây chỉ là một câu hỏi bình thường, nhưng bầu không khí trong xe bỗng trở nên kỳ quặc.
“Nói thật, tôi thật sự rất khâm phục cậu, cậu tuy có rất nhiều khuyết điểm, nhưng cũng có những điểm ưu tú, người con gái nào lấy cậu có thể xem là có phúc, tiếc là tôi nghiệp chướng quá nặng không có cái phúc ấy.” Thẩm Đình thành thực nói.
Thẩm Nhân Kiệt nghe cô nói vậy liền chen ngang, rõ ràng không muốn tiếp tục chủ đề đó: “Xem ra tôi phải mua xe mới rồi, cô thấy xe nào tốt hơn, Audi được không?”
Đúng là người có tiền, phản ứng đầu tiên không phải là sửa xe mà là mua xe. Thẩm Đình trong lòng u ám, cảm thấy như anh đang khoe của, cho nên cô lại bắt đầu ai oán về cuộc đời của mình, cô không hiểu một người thông minh cầu tiến như cô, tại sao đến nửa đời người rồi vẫn còn chật vật, càng bận càng nghèo, càng nghèo càng bận, cuối cùng trở thành một ả gái già, quả thực mang đậm bản sắc Trung Quốc. Trái lại biết bao người giàu có không làm gì mà vẫn giàu, điều này khiến cô luôn hào hứng phê bình những người giàu có: “Thật ra cá nhân tôi thấy Alto tốt hơn, cậu xem, nó là em của Audi mà còn có họ hàng với Mini, lái ra đường mới chứng tỏ được thân phận! Vô cùng thích hợp với khí chất của cậu.”
Thẩm Nhân Kiệt đáp lại: “Sau đó tôi lại mua một chiếc QQ tặng cô, vừa cá tình vừa thời trang, cô lái chiếc đó mới thật là sành điệu.”
Thẩm Đình lắc đầu nói: “Không có công không hưởng lộc, huống hồ tôi vẫn thích nhất là taxi, bất kể cậu tăng ca đến giờ nào cũng có tài xế đến đón cậu, oai phong biết bao nhiêu!”
Chú cảnh sát nhớ rõ khi mới thấy Thẩm Đình, cô mặt mày thất sắc như sắp chết tới nơi, bây giờ lại vui vẻ tung hứng với Thẩm Nhân Kiệt, dường như đã quên hẳn chuyện vừa rồi, quả thật là một cô gái kỳ lạ.
Do phải đến đồn cảnh sát ghi biên bản, hai người họ mới biết hóa ra đồn cảnh sát chỉ cách hiện trường vụ án chừng hai, ba cây số, chẳng trách lần này cảnh sát lại hành động mau mắn đến vậy. Đáng trách là bọn cướp này lại có thể gây án ngay dưới mũi đồn cảnh sát, đúng là thời buổi nhiễu nhương, chẳng lẽ bởi vì lũ cướp này quá to gan, hơn nữa còn đặc biệt giỏi tháo thân?
Lôi thôi mãi đến ba giờ họ mới về đến chung cư, Thẩm Đình đang định mở cửa vào nhà thì nghe Thẩm Nhân Kiệt gọi: “Này, chờ một chút.”
“Cậu gọi chị có việc gì?” Thẩm Đình quay đầu lại, do đã hơi mệt, cô dựa lưng vào cánh cửa.
“Nghỉ sớm đi, ngày mai đến giờ đi làm tôi gọi cô.” Thẩm Nhân Kiệt nói như cái máy.
Hôm nay mình không trúng số, xem ra anh ta sợ mình không đi làm cho nên cố ý nói như thể việc đó là đương nhiên. Đi làm đã bao nhiêu năm nay, hiếm khi ông chủ coi trọng cô như vậy. Cô cho