Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.
từ tiến đến gần, không chút vội vã. Anh thở mạnh một hơi, gõ cửa xe: “Xuống xe.”
Khi xuống xe Thẩm Đình suýt nữa khuỵu ngã, Thẩm Nhân Kiệt đưa tay đỡ cô, nói khẽ: “Đừng sợ, có tôi ở đây.” Nhưng có thể không sợ sao? Gặp tình cảnh này, đàn ông cùng lắm là chết, phụ nữ thì thê thảm hơn nhiều.
Thẩm Nhân Kiệt khóa xe, không muốn để chúng sinh nghi nên cố ý hơi cao giọng nói với Thẩm Đình: “Chúng ta đi về phía trước xem có chặn ai lại giúp ta không.” Anh nắm chặt tay Thẩm Đình đi về phía trước, Thẩm Đình tưởng rằng mình chắc chắn không bước đi nổi nữa, đôi chân cứ mềm nhũn ra như kẹo bông, không ngờ cô vẫn nhắc chân lên được. Trong lòng càng sợ hãi thì cô càng muốn nhìn về phía ấy, khóe mắt cô thấy những đốm sáng dần dần di chuyển về phía chiếc xe. Bởi vì chung quanh vắng lặng nên Thẩm Đình Thẩm chí còn nghe thấy chúng có vài người.
“Đừng nhìn về phía đó. Mặc kệ chúng.”
Cảm giác tiếng bước chân mỗi lúc một gần, Thẩm Đình cảm thấy như tim cô sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, cô nói giọng run run: “Tôi…tôi thấy mình sắp bước không nổi rồi…Làm sao bây giờ?”
“Cứ bước đi thôi, sức lực ngày thường của cô đâu rồi? Cô sợ gì chứ?”
Ừ, cô rất gan lì, cô đã gan lì cả nửa cuộc đời, nhưng nay cái cô phải đối mặt là một lũ liều mạng, cô thà gặp ma còn hơn gặp phải loại người này. Cô có thể nghe thấy đám người đằng sau đến gần xe của anh rồi to nhỏ bàn bạc chuyện gì. Cô cảm thấy tay Thẩm Nhân Kiệt đang nắm chặt bàn tay lạnh giá của cô, hơi ấm nơi lòng bàn tay anh truyền vào trong tim cô, anh lặp lại câu nói ban nãy: “Đừng sợ, có tôi ở đây.”
Kỳ thực anh chẳng qua chỉ là một bệnh nhân tim bẩm sinh. Trên tay cầm thêm một thanh sắt thì có làm được gì? Bây giờ họ đâu phải là múa cột. Bọn kia chắc chắn cũng mang theo hung khí, một mình anh có thể đối phó mấy người? Vậy mà không hiểu sao Thẩm Đình vẫn cảm thấy an toàn, chí ít đầu óc cô không còn trống rỗng mà đã có thể suy nghĩ được, cô run rẩy hỏi: “Bọn chúng có đuổi theo chúng ta không?”
Thẩm Nhân Kiệt nói khẽ nhưng chắc chắn: “Ít ra thì bây giờ không đuổi, chúng sẽ đợi chúng ta đi xa một chút, sau đó khoắng đồ đạt trên xe. Bọn chúng chẳng qua muốn cướp tài sản, không nhất định phải làm hại người.”
Thẩm Đình không tin lắm: “Thật không? Loại người này mà phát điên lên…” Một khi cơn say máu nổi lên thì chúng chẳng cần lý do mới làm hại anh.
Trước mắt họ là một con dốc nhỏ, đi qua nó là xuống dốc, Thẩm Đình tự nhiên thấy yêu con dốc này biết bao. Thẩm Nhân Kiệt trả lời cô: “Đừng nghĩ nhiều như thế, qua khỏi đỉnh dốc này chúng ta sẽ chạy, bọn chúng đuổi theo không kịp đâu.” Ngờ đâu anh chưa nói dứt lời thì phía sau có tiếng động lạ, hai người cùng ngoái đầu lại, ba bốn tên trong bọn cướp đang hùng hổ đuổi theo, xem ra chúng đã đoán được rằng hai người họ đã biết chuyện này không chỉ là một sự cố, kẻ làm cướp được thì cũng không đến nỗi ngu ngốc. Không cướp thì thôi, đã cướp thì cướp cho bằng sạch, không chỉ muốn cướp tài sản trong xe mà đến hai người họ chúng cũng không tha. Thẩm Nhân Kiệt nắm tay Thẩm Đình chạy trối chết, chạy đến nỗi Thẩm Đình thở không ra hơi. Nghe thấy tiếng chân phía sau mỗi lúc một gần, Thẩm Nhân Kiệt cũng hơ hoảng, cái khó ló cái khôn, anh vừa chạy vừa tháo chiếc đồng hồ trên tay ném thẳng về phía bọn chúng. Bọn cướp không biết là vật gì nên vội tránh, nhờ đó mà khoảng cách được nới ra một chút.
Chạy được mấy phút, Thẩm Đình thiếu điều muốn nằm lăn ra đất sùi bọt mép, giá mà kẻ đuổi theo cô là gấu thì tốt, như thế ít ra cô còn có thể nằm xuống giả chết. Thẩm Đình mặc cho anh kéo, hổn hển nói: “Tôi thật tình… thôi thì, cậu chạy trước đi.”
Thẩm Nhân Kiệt nổi giận: “Cô xem tôi là hạng người nào chứ!” rồi lại động viên cô,”Yên tâm, đứa nào đến tôi chích điện chết đứa đó.”
Cô ba mươi tuổi chứ không phải mười ba, đâu có dễ gạt đến thế! Nếu thật được như vậy thì anh đã không phải chạy rồi.
Bọn côn đồ sắp đuổi tới nơi, họ bỗng nghe thấy tiếng còi hú của xe cảnh sát tuần tra, trước mắt họ xuất hiện hai luồng sáng phát ra từ đèn trước xe tuần, cứ như quân nhà trời giáng xuống vậy. Thẩm Đình không ngờ lần này xe cảnh sát lại đến kịp lúc,bọn cướp phản ứng rất nhanh, lập tức lủi vào đám cây ven đường, biến mất trong bóng đêm dày đặc.
Xe cảnh sát dừng lại ở chỗ họ tra hỏi tình hình, Thẩm Nhân Kiệt tóm tắt cơn ác mộng vừa xảy ra, mấy viên cảnh sát ai cũng nghe rất chăm chú, Thẩm Nhân Kiệt liền nổi giận đùng đùng: “Các anh phải mau chóng đi bắt cướp chứ, sao lại dừng cả ở đây? Tôi đang “kể chuyện em nghe” à? Các anh nghe cứ như bị thôi miên thế! Xem ra đây không phải lần đầu, vụ tai nạn chết người lên báo lần trước chắc cũng là do chúng gây nên. Các anh bảo vệ an toàn tính mạng cho công dân như thế à?”
Rất hiếm có công dân nào dám bất kính với các chú cảnh sát như thế, chú cảnh sát lại nhìn cách ăn mặc và điệu bộ của anh, đoán anh là loại có gốc gác cho nên không tiện tỏ ra thô lỗ, trái lại thái độ rất tốt. Họ mời hai người lên xe, sau đó liên hệ với người trong cục để gọi thêm người tới.
Thẩm Đình hoài nghi hỏi: “Các anh có thật là c