Tác giả: Lưỡng Khỏa Tâm Đích Bách Thảo Đường
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341470
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1470 lượt.
ắn ngủi, chỉ trong nháy mắt, bạn bỏ lỡ một cái chớp mắt cũng đã là bỏ lỡ rất nhiều thứ.
Điện thoại tắt máy, Chân Vượng hoảng hốt , anh cảm thấy cô nhất định đang rất đau khổ, anh không bỏ cuộc tiếp tục gọi.
Khúc Phương về nhà , một người, không bật đèn, ngồi ở trong phòng, khóc cũng không khóc, chỉ là ngồi, không có thanh âm, cô cảm thấy rất ủy khuất, rất ủy khuất.
Cô chỉ là một người phụ nữ bình thường, lạc vào một khoảng luân hồi không bình thường, cô ly hôn , nhưng vẫn còn hy vọng ở tình yêu xa vời, phụ nữ không phải đều là như vậy sao? Cô nghĩ bản thân đã chuẩn bị tốt để lại ngày mai, nhưng trên thực tế vẫn không được.
Lão hòa thượng đó nói không nên gấp gáp, hết thảy theo tự nhiên nước chảy thành sông, nhưng cô có thể không nóng nảy sao? Cô đã không còn nhớ rõ bản thân sống trong một ngày này bao lâu rồi, cô thử học tập, thử cố gắng, thử quên mất việc theo đuổi tương lai.
Nhưng tất cả đều giống như là đùa cợt, mặc kệ cô cố gắng cỡ nào, cô đều ở trong một ngày này bồi hồi, có đôi khi cô cảm thấy thời gian nhiều lắm, nhưng có đôi khi lại cảm thấy thời gian quá ít.
Một ngày quá ngắn, có đủ làm cho một người yêu bạn không?
Một ngày quá dài, bởi vì một ngày này vẫn sẽ lặp lại.
Buổi đêm như vậy cô một mình một người qua rất nhiều lần, vừa đến lúc trời tối, cô lại cảm thấy đêm thật dài, thật lâu, cô giống như ngủ không được, cũng không cần ngủ, cô trợn tròn mắt chờ hừng đông, chờ thời gian trôi qua.
Di động tắt, cô không dám bật lên, cô sợ cô sẽ nhịn không được gọi Chân Vượng, cô sợ cô sẽ giải thích với anh, cô không phải cố ý giấu diếm , nhưng lại có cái gì hay để giải thích đâu, qua đêm nay, ngày mai anh lại không biết cô, mà cô thì đã khắc sâu rồi, anh để ý, cho dù anh có thiện cảm với cô, thích cô, nhưng vẫn để ý, tuy rằng anh không nói gì, nhưng vẻ mặt của anh đã nói lên hết thảy.
Cô luôn cố gắng hết lần này đến lần khác, lại bị phủ định hết lượt này sang lượt khác.
Dường như bên ngoài trời đã sáng dần. Sắp đến 6 giờ, một ngày mới sẽ lại bắt đầu.
Vào lúc đồng hồ báo thức sắp tới 6 giờ, Khúc Phương vẫn mở di động, cho dù trong lòng cô có bao nhiêu khổ sở đi nữa, nhưng vẫn có một chút chờ mong.
Chân Vượng cơ hồ một đêm không ngủ, anh thực lo lắng, anh liên tục gọi điện cho Khúc Phương, đều tắt máy, rốt cụộc lúc sắp đến 6 giờ, điện thoại của Khúc Phương gọi được.
Chân Vượng gọi đến, Khúc Phương vừa khởi động máy liền nhìn thấy Chân Vượng gọi, do dự một chút, vẫn là tiếp .
Đầu dây bên kia trầm mặc một lúc, Chân Vượng thật ngoài ý muốn , gọi xong lại không biết nói cái gì, bất quá rất nhanh, anh liền khôi phục , anh nhẹ nhàng hô một câu: “Khúc Phương.”
Khúc Phương lên tiếng: “Ừ.”
Đồng hồ báo thức ngay lập tức sẽ gõ đến số 6.
Khúc Phương siết lấy di động, cô hận chính mình vì sao không khởi động máy sớm một chút, cô sợ hãi thời gian quá ngắn, cô sẽ bỏ qua những gì Chân Vượng nói.
Chân Vượng nghe được Khúc Phương trả lời, một tiếng ừ, làm cho anh vô cùng đau lòng, anh ở bên ngoài hứng gió lạnh cả đêm, thanh âm đều khàn khàn .
Lúc này đồng hồ báo thức chỉ đến 6 giờ, Chân Vượng dùng thanh âm khàn khàn của anh nói với điện thoại: “Khúc Phương, anh không ngại, tha thứ cho anh vì đã không kịp cùng em trải qua quá khứ, nhưng tương lai của em nhất định phải có anh, em có nghe không? Anh không ngại, anh yêu em…”
“Anh thích em, em có nghe không, em có nghe không?” âm thanh khàn khàn không ngừng lặp lại…
Khúc Phương nghe tiếng đồng hồ báo thức vang lên, lại một ngày mới bắt đầu .
Cô chỉ nghe thấy anh khàn khàn hô một câu: “Khúc Phương.”
Cũng không thể có « sau đó ».
Lại một ngày tuần hoàn mới bắt đầu.
Ra khỏi khách sạn, Khúc Phương đi thẳng đến cửa hàng xa xỉ phẩm, gần nhất là cửa hàng Hermes. Đã trải qua lâu như vậy, nhìn qua giống như không có gì thay đổi, thật ra là có chút biến hóa. Lần đầu tiên lúc cô ăn mặc bình thường tiêu sái tiến đến nơi này không có ai quan tâm đến cô, cô cũng hiểu được chính mình một thân nghèo hèn, không thích hợp với nơi này, thậm chí chính mình cũng không nhấc nổi đầu, không nâng nổi ngực. Nhưng nay tuy rằng cô cũng mặc quần áo bình thường như thế nhưng chủ tiệm đứng phía trong lại có mắt nhìn chạy đến tiếp.
Nhìn người phải nhìn khí chất, người bán hàng bình thường còn đứng ngơ ra đó, đại khái là nhìn Khúc Phương quần áo bình thường, nhưng chủ tiệm mắt sáng lại nhìn ra khác biệt.
Quả nhiên, bình thường Khúc Phương đều là chọn một bộ thích mặc, bởi vì mua nhiều lắm về nhà cũng giữ không được, nhưng hôm nay tâm tình của cô quá phức tạp, thuần túy chỉ vì mua sắm mà mua sắm. Cô miễn cưỡng chỉ chỉ một loạt quần áo trên giá đồ, nói: “Trừ bỏ cái này, còn lại giúp tôi gói lại hết.”
Người bán hàng trẻ tuổi bên cạnh mở to hai mắt, quả nhiên là chủ tiệm lợi hại, có thể liếc mắt một cái liền biết được khách vip.
Lập tức một đám bán hàng lại phấn chấn tinh thần, nếu thường xuyên gặp loại khách vip này, tiền thưởng tháng của các cô cũng cao lên bao