Tác giả: Lưỡng Khỏa Tâm Đích Bách Thảo Đường
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341448
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1448 lượt.
hía trước, cho dù vai của cô ấy có nhỏ bé, nhưng người kia nhất định sẽ cần.
“Lí đại ca, anh làm sao vậy, mặc kệ thế nào, em đều đã ở bên cạnh ngươi, sẽ không rời anh mà đi.” Tiểu Cửu trước sau như một ôn nhu, đứng bên cạnh Lý Tiên Vân.
Nhưng giờ khắc này Lý Tiên Vân không đáp lại cô ta.
Đôi mắt của ông nhìn chằm chằm vào một người phụ nữ có chút béo thoáng qua trong trong đám người, ông xông lên một phen bảo vệ Lý Mai, nghẹn ngào nói: “May mắn, em không có việc gì, may mắn, em không có việc gì, anh biết mà, nhiều năm như thế đều trải qua cùng nhau, em sẽ không bỏ lại anh.”
Lý Tiên Vân vừa nói nước mắt cũng rơi xuống.
Lý phu nhân bị ôm không biết sao lại thế này, nhưng nghe chồng mình vừa nói như vậy, bà cũng khóc, vừa mới rồi bà cũng sợ hãi, bà ngồi ở trên xe, không biết sao lại thế này, phía trước một chiếc xe bus bỗng nhiên nổ lớn…
Khúc Phương đứng ở một bên, cô cũng sợ hãi, mỗi ngày xem tin tức có nói vụ ô tô nổ mạnh, nhưng loại chuyện này dù thường xuyên nghe nói cô cũng không lưu ý nhiều, đã sớm không quan tâm, không ngờ lại diễn ra ngay trước mắt.
Có đôi khi con người quá yếu ớt, cứ như vậy, cô cũng choáng váng nhìn xe phía trước phát lửa lớn, trong xe có người chạy thoát, có người chạy không thoát, cô liền nghĩ tới buổi tối kia, dưới ánh lửa, cái loại giãy dụa thống khổ hít thở không thông, tuy rằng vừa cảm giác hừng đông liền trọng sinh lại, cô cũng quên đi một khắc đó, nhưng nhìn Lý Tiên Vân gắt gao ôm vợ ông, Khúc Phương vẫn vô tình nhớ đến.
Hoa trắng nhỏ ở một bên cũng không nhàn rỗi, dường như đang làm đấu tranh lần cuối, cô ta sợ hãi hô một tiếng “Lí đại ca” .
Thật sự cô ta rất kinh ngạc, nhìn thấy Lý phu nhân ở đây, thân thể mập mạp, khí chất rất tốt, nhưng năm tháng không buông tha một ai, có là người xinh đẹp cũng sẽ trở nên già đi biến dạng đi, huống chi trong cảnh tượng như thế, Lý phu nhân khóc thảm, tóc tai rối bù, thật sự rất khó nhìn, cho nên Tiểu Cửu vẫn rất tự tin.
Lý Tiên Vân vừa ôm, cảm thấy rất nhiều sẹo lồi trên lưng vợ, mùi nước hoa mồng đậm trên người mang theo đủ loại mùi kỳ quái từ những người chung quanh cũng thật khó ngửi, nhưng khi đó lúc bọn họ cùng nhau mở sạp hàng rong, ngày nào trên người cũng đầy mùi mồ hôi thối, lúc về đến trên chiếc giường chật hẹp của phòng trọ nhỏ vẫn cứ mệ luyến đối phương như thế, triền miên muốn chết.
Nhìn thấy Tiểu Cửu, Lý Mai đẩy Lý Tiên Vân ra.
Lý Tiên Vân giờ phút này trên mặt cũng không có nước mắt , ông nhìn nhìn người vợ có chút chật vật mập mạp, cùng một bên Tiểu Cửu gầy teo cao cao thanh lệ.
Ông tự tát mình một cái, nói với Lý Mai: “A Mai, anh sai lầm rồi.”
Xoay người lại nói với Tiểu Cửu: “Tiểu Cửu, từ giờ chúng ta kết thúc, về sau cô đừng tới tìm tôi nữa.”
Tiểu Cửu không nghĩ đến sẽ có kết cục như vậy, cô ta ngoài ý muốn mà quen Lý Tiên Vân, tuy rằng tuổi tác thân phận chênh lệch rất lớn, nhưng Lí đại ca làm người không tệ, đối với cô ta cũng phi thường tốt, cô ta chậm rãi ẩn nhẫn , luôn cảm thấy một ngày nào đó cô ta sẽ là người phụ nữ hạnh phúc nhất, không ngờ lại vì một vụ tai nạn mà thay đổi.
Trong nháy mắt, nước mắt cô ta lại tràn đầy, lông mi thật dài nhẹ nhàng run run, cô ta rất đâu khổ, cô ta trăm phương ngàn kế ủy ủy khuất khuất lâu như vậy, này cũng không phải kết quả cô ta muốn.
“Vì sao, Lí đại ca, em yêu anh, em đem mọi thứ dành cho anh, em còn có thể vì anh mà chết, vì sao đối xử với em như vậy, chẳng lẽ chỉ bởi vì bà ta quen anh sớm hơn em sao? Nhưng mỗi ngày bà ta chỉ đi thẩm mỹ viện, đi dạo phố mua sắm, cho tới bây giờ bà ta luôn không quan tâm anh, vì sao anh phải rời khỏi em.” Vụ nổ mạnh này làm cho rất nhiều người thương tâm thống khổ, Tiểu Cửu cũng là một trong số đó, cô ta đau lòng , trả giá không được như mong muốn.
Lý phu nhân bị cô gái trẻ tuổi mới nhảy ra này chọc tức, tình cảm với chồng vừa mới dâng lên, giờ khắc này đã bị hủy hết, bà không chút do dự nâng tay tát cho cô ta một tát, sau đó lôi kéo Khúc Phương đi, một đường đi một đường khóc.
Lý Tiên Vân muốn đuổi theo, nhưng một đôi tay mềm nhẹ lạnh lẽo bắt ông lại.
Câu nói kia, em có thể vì anh mà chết, đã cảm động ông thật sâu.
…
Khúc Phương ảo não vô cùng, rõ ràng đã có thể hòa hảo , vì sao lại biến thành như vậy. Vốn còn cảm thấy cô gái này không thể so sánh với Molly, nhưng nay xem ra, càng là bồ nhí có thể hạ thấp tư thái bản thân càng không dễ dàng đối phó.
Cô ta bị một cái tát, lại thành công lưu lại một người đàn ông.
Vốn một khắc đó, lúc nhìn Lý Tiên Vân cùng Lý phu nhân ôm nhau, hai người già lệ chảy dài, Khúc Phương nghĩ đến, vấn đề gì nữa cũng không còn trọng yếu , bọn họ yêu nhau , bọn họ còn có thể cùng nhau, tốt lắm.
So với chung quanh những người mất đi thân nhân, bọn hạnh phúc cỡ nào, cũng nên quý trọng , nhưng giây tiếp theo lại sai lầm.
Dù cho bọn họ yêu nhau, lão phu lão thê, chính là vì như vậy, Lý phu nhân không thể tha thứ cho chồng bà. Mà Lý Tiên Vân không thể cô phụ lão thê, nhưng tình yêu mới thì sao ? Như vậy thuần khiết tốt đẹp, ông có thể nhẫn tâm cô