pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ly Hôn 365 Lần

Ly Hôn 365 Lần

Tác giả: Lưỡng Khỏa Tâm Đích Bách Thảo Đường

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341445

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1445 lượt.

i lại như nước chảy, Khúc Phương cởi áo bác sĩ ra, quăng ra phía sau, sải bước đi đến phía trước, tình yêu của cô, ngày mai của cô ở nơi nào?






Sinh mệnh của cô không có sự tiếp diễn nhưng lại có sự kéo dài vô tận.
——
Khúc Phương về nhà sảng khoái mà ngủ một giấc…
Chỉ là trong mộng cũng không thoải mái, cô giống như bỏ lỡ cái gì. Khiến cho cả đêm cô đều cau mày.
Cô ngồi dựa vào cửa sổ ở trên tàu, tiếng còi tàu kêu lên, chạy nhanh như điện, Khúc Phương còn đang thưởng thức phong cảnh xinh đẹp ven đường, một mặt là vách đá một mặt là khe sâu, đẹp không sao tả xiết, nhưng bỗng nhiên tàu chạy vào hầm núi, tiếp theo là bóng tối mù mịt, hầm núi rất dài rất dài, trong lòng Khúc Phương cảm thấy thực sợ hãi, không biết bao lâu, rốt cục nhìn thấy ánh sáng , cô lập tức trở nên kích động, không ngờ tàu chạy ra khỏi đường hầm, bên ngoài không còn sáng sủa như lúc nãy, cả bầu trời vô cùng mù mịt, trên trời còn có những con chim lớn không biết tên bay vòng quanh.
Ông chú có gọi lại cũng gọi không được.
Một lát sau một bà cụ đi tới, nhìn quả táo vừa lớn vừa đỏ rất được, hỏi: “Táo chỗ này giòn hay xốp.”
Ông chú có vết xe đổ, lập tức cười đón, đáp: “Xốp , trái nào cũng vừa mọng vừa xốp.”
Bà cụ vừa nghe, vốn đang cao hứng chọn táo chuẩn bị muốn mua , lập tức buông xuống, buồn bực nói: “Không được a, cháu tôi chỉ thích ăn giòn, quên đi, đi chỗ khác mua vậy.”
Ông chú dậm chân muốn đuổi theo, muốn nói táo ở đây là táo giòn a… Nhưng mà bà cụ đã đi xa mất rồi.
Có đôi khi dường như chon lựa thế nào cũng đều là sai lầm cả.
“Chú này, cháu muốn mua một quá táo, bán thế nào?” Khúc Phương đi lên trước hỏi.
“Mua nhiều một chút đi, táo này vừa to lại vừa ngọt đó con gái, ăn rất ngon.” Ông chú nói.
Khúc Phương cười chọn một quả táo to cho ông chú cân rồi hỏi: “Chú này, táo ở đây giòn hay xốp thế.”
Ông chú nghe được vấn đề này, nhất thời muốn khóc…
Ông chú im lặng không trả lời , cúi đầu chọn táo cho Khúc Phương, không chịu chọn một mà cố chấp chọn đến hai trái. ( ông chú này mà gặp người thường là nghe chửi rồi á, buôn bán gì vui kinh vậy.)
Khúc Phương cười hì hì tiếp nhận hai quả táo to, muốn một cái bao to.
Ông chú thì thào oán giận nói: “Cô này hiện tại bao to rất đắt a, mới mua có hai quả táo mà đòi bao to, quá đáng quá.” Bất quá vẫn kiếm cái túi nhỏ gói lại cho Khúc Phương.
Khúc Phương cầm hai quả táo nặng trịch trong tay mới cảm thấy có chút chân thật.
Đi đến một tiệm ăn vặt đằng trước, bởi vì gần nhà, Khúc Phương vẫn thường xuyên đi đến, ngẫu nhiên mua nhiều điểm tâm về nhà nên khá quen với ông chủ.
“Bác gái à cho cháu xin ít nước, cháu rửa ít đồ.” Khúc Phương đưa gói to lắc lắc, nói với người phụ nữ mập mạp đứng trước cửa.
“Được, được.” Bà chủ sang sảng nói một câu giọng địa phương rồi lại gật đầu.
Khúc Phương nghiêng người đi vào rửa táo, không gian bên trong rất nhỏ, mọi người bình thường đều mua đóng gói đem đi, không ăn tại chỗ, bên trong có một cái bàn nhỏ, có một đứa nhỏ vẻ mặt khổ sở cúi đầu làm bài tập, thấy Khúc Phương rửa táo, đôi mắt đen lúng liếng của nó nhìn chằm chằm quả táo trên tay cô.
Rửa xong táo, Khúc Phương nhìn thấy bộ dáng thằng bé, đưa một quả táo cho nó, thằng bé nhìn nhìn mẹ đang bán điểm tâm bên ngoài, lắc lắc đầu.
“Cầm đi, dì với cháu mỗi người một quả, mẹ cháu sẽ không tức giận.” Khúc Phương mạnh mẽ dúi cho nó.
Thằng bé nhận quả táo, có chút thẹn thùng lại có chút cao hứng, nghĩ đến mẹ nói phải có lễ phép, vì thế mở miệng nói: “Cám ơn dì.”
Lúc này bà chủ vừa vặn bán xong cho một vị khách quen quay đầu nhìn thấy con cầm táo của người ta, ngượng ngùng mắng một câu: “Thực không hiểu chuyện, nhanh tới cám ơn dì đi.”
“Không sao, thằng bé rất lễ phép, cám ơn bà chủ, em còn có việc đi trước .” Khúc Phương nhìn thấy bà chủ đi đến nhẹ nhàng vỗ vỗ thằng bé, như là tức giận, nhưng động tác lại bao hàm yêu thương vô hạn.
Khúc Phương cắn một miếng táo, giòn, rất ngọt.
Nếu mới nãy ông chú kia kiên trì nói quả táo giòn, đại khái bà cụ liền mua, khi thì thế này khi thì thế khác, kết quả một người cũng không lấy lòng được.
Cuộc đời cũng là như vậy, tuy rằng ban đầu trong lòng có ý kiên định, nhưng sẽ luôn theo thay đổi xung quanh mà không ngừng thay đổi, kết quả ngược lại vấp phải trắc trở, bạn nghĩ bạn là người trong sáng chính trực, nhưng người chung quanh lại ghét bỏ bạn không đủ khéo đưa đẩy không đủ thành thục. Cho nên bạn chậm rãi thay đổi chính mình, làm cho chính mình trở nên thành thục, trở nên khéo đưa đẩy, nhưng lúc này người chung quanh lại ghét bỏ bạn quá khéo đưa đẩy quá thành thục, không đủ trong sáng chính trực.
Bạn không có bản ngã của chính mình, cho nên luôn không ngừng bị phủ định.
Nếu có thể kiên trì, có thể tìm được chính mình, tuy rằng như vậy không thể đón ý nói hùa mọi người, ít nhất có thể sống cho chính mình.
Chuyện của Lý phu nhân cùng Lý tiên sinh làm cho Khúc Phương suy nghĩ rất nhiều, trong lòng có yêu, mới có thể chữa khỏi,