XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ly Hôn 365 Lần

Ly Hôn 365 Lần

Tác giả: Lưỡng Khỏa Tâm Đích Bách Thảo Đường

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341443

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1443 lượt.

mới có thể sửa chữa, làm cho thế giới tốt đẹp hơn, làm cho kết cục trở nên hoàn mỹ.
Nếu Lý tiên sinh cùng Lý phu nhân không phải lúc đó đáy lòng còn giữ lại tình yêu với nhau, bọn họ sẽ không hợp lại, cho dù không có Tiểu Cửu còn có thể có Tiểu Thập, Tiểu Thập Nhất.
Chỉ là tình yêu của mình ở nơi nào? Vốn dĩ Khúc Phương nghĩ rằng chính mình yêu Chu Thần , cô lặp lại nhiều lần thử giữ lại bù lại, nhưng cô và hắn dù sao cũng không phải là Lý tiên sinh cùng Lý phu nhân, tràn đầy yêu chung quy trong một ngày này từng chút từng chút bị mài mòn sạch sẽ, thậm chí dấy lên thù hận, đến bây giờ ngay cả hận cũng không có , chỉ giống người xa lạ.
Cô không yêu Chu Thần , cho nên tuyệt đối không có khả năng hợp lại. Cô yêu mẹ cô cùng anh trai, nhưng cô thực mâu thuẫn, đối với cô mà nói một ngày này là luân hồi lặp lại, nhưng đối với những người khác thì sao? Những người khác có ý thức trong một ngày này sao? Sẽ kéo dài sao? cuộc sống mỗi một ngày của chính mình, mỗi sự thay đổi nhỏ bé của cô sẽ ảnh hưởng hình thành một kết cục không giống cho người khác sao?
Cô cảm thấy mê mang , bao nhiêu lần luân hồi cô đều cảm thấy chính mình chỉ có một người, một người cô độc tịch mịch, không ai hiểu được loại cảm giác này của cô, rõ ràng nhìn thấy một người quen biết, nhưng người nọ chỉ coi bạn là người xa lạ.
Vài lần gặp ác mộng, luôn làm cho cô thực sợ hãi. Nhưng cô không dám lại trở về gặp anh trai và mẹ, cô sợ hãi, anh và mẹ nếu ngày nào đó họ có thể đi qua , phát hiện không thấy cô nữa, sẽ thế nào đây?
Cô giống như một hồn ma phiêu đãng bên ngoài, biết rõ đó là nhà mình, cũng không dám đi vào, sợ hãi phá đi bình tĩnh ở trong kia.
Hôm qua nhìn thấy Lý tiên sinh Lý phu nhân hai người quỳ trên mặt đất ôm nhau khóc lớn, cô thực cảm động, bỗng nhiên phát hiện. Sinh mệnh của cô có lẽ không có sự tiếp diễn, bởi vì dường như vĩnh viễn đều dừng lại ở một ngày này. Nhưng sinh mệnh không có sự tiếp diễn lại có sự kéo dài vô tận, cho dù ngay tại một ngày này, Khúc Phương có thể làm được rất nhiều việc, cô có thể giúp rất nhiều người, có lẽ cô không thể đến ngày mai, nhưng người khác có thể, người được cô giúp có thể thuận lợi đến ngày hôm sau, bọn họ sẽ trải qua tốt đẹp.
Khúc Phương nhanh chóng ăn xong quả táo, nghĩ nên làm như thế nào? Chẳng lẽ gọi điện thoại cho cảnh sát nói một lúc nữa chỗ nào đó xe bus sẽ bị nổ cháy…Việc này có vẻ sẽ không thể làm được.
Chính cô chờ ở bến xe đó, nhìn đồng hồ, 13 giờ 11 phút, chiếc xe bus tuyến 128 dừng lại, nơi này là đoạn đông dân, người lên xuống xe rất nhiều, xe dừng lại, Khúc Phương liền là người thứ nhất xông lên kêu: “Xuống xe, xuống xe, toàn bộ xuống xe, xe sắp nổ mạnh .”
Không ai để ý đến cô, mọi người nhìn cô thật quái dị. Lái xe không kiên nhẫn hô: “Cô có lên xe không, không lên đừng chặn đường.”
Sau đó Khúc Phương trừng mắt nhìn mình bị mọi người đẩy lên xe, người Trung Quốc năng lực tranh giành trên xe bus luôn luôn rất mạnh, mọi người lên xe, Khúc Phương cũng đi lên theo, cửa xe đóng, Khúc Phương bị đẩy đến một góc. Lúc này xe sắp chạy, nhưng không biết vì sao lại nổ máy không được, sau đó lạch cạch một tiếng, chỗ điều khiển cháy trước, người trên xe lúc này mới hoảng, mọi người nháo nhào muốn xuống xe, nhưng cửa xe lại không mở ra được.
Lúc này trên xe cuối cùng có người nhớ tới búa khẩn cấp, bắt đầu phá cửa sổ, không ít người theo cửa sổ chạy ra ngoài, còn có người đang bối rối bị đẩy bị thương, căn bản đi không ra, Khúc Phương cảm thấy chính mình thật ngốc, rõ ràng đều biết sự tình phát sinh lại ngăn cản không được, bất quá vẫn là kiên trì hỗ trợ kéo người khác thoát ra cửa sổ, thân thể của cô bắt đầu không ngừng trầy xước, lửa cũng càng lúc càng lớn, cảm giác đau đớn nóng rực làm cho cô rất khó chịu.
Bất quá cô không có thời gian tự hỏi, chỉ không ngừng di dời người khác, bên trong xe lửa càng lúc càng lớn, rốt cục ầm vang một tiếng, nổ mạnh , một khắc cuối cùng trước khi mất đi ý thức, Khúc Phương nghĩ, chính mình cư nhiên cũng sẽ có lúc làm anh hùng, nếu như vậy có thể chấm dứt luân hồi, kỳ thật cũng rất tốt , Phượng Hoàng đều là trùng sinh trong lửa, cô chôn ở trong lửa, trên mặt mang theo tươi cười.






Khúc Phương nghĩ rằng cô đã chết, trên thực tế là cô chỉ là vừa ngủ một giấc, mới tỉnh dậy mà thôi.
Cô nghi hoặc sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, không có chuyện gì, trên người, trên tay, trên chân tất cả đều ổn.
Cư nhiên là như thế này, ngay cả cái chết cũng trốn tránh không được luân hồi, vậy còn có biện pháp nào có thể chấm dứt luân hồi?
Hôm qua cô ở trên xe, không chỉ mình cô giúp người khác, người khác cũng giúp cô, ở một khắc cuối cùng, lái xe thế mà vẫn muốn đẩy Khúc Phương ra ngoài, hắn lớn tiếng kêu: “Cô gái cô ra ngoài trước đi, nhanh chút.”
Cô còn nhớ rõ một khắc đó ngoài cửa sổ, người chạy ra được ôm lấy nhau, một khắc tràn đầy tươi cười. ( nói thật chứ tác giả không nắm tâm lý đoạn này lắm : người thoát chết chứ còn mấy người trong xe chết thì sao ? bên