Tác giả: Trần Duy
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341299
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1299 lượt.
g vậy, con thật xin lỗi Tiểu Xuyên, thực xin lỗi người nhà họ Tiêu, nhưng con vẫn là mẹ của Tiểu Xuyên.
- Mẹ Tiểu Xuyên? Ba năm nay có lần nào cô đến thăm Tiểu Xuyên chưa? bây giờ lờ mà lờ mờ chạy đến nhận người, muốn chúng tôi nói với Tiểu Xuyên cô là mẹ của nó như thế nào đây? – Mẹ Tiêu có chút vô lực nói, nói xong lại nhìn một chút Owen Dục đang ngồi bên cạnh Tống Hương Ngưng, tiếp tục nói – Còn nữa, bây giờ xem ra cô rất hạnh phúc kia mà. Về sau không cần quan tâm đến cuộc sống hiện tại của chúng tôi, như vậy đối với tất cả đều tốt.
Tống Hương Ngưng đại khái nghe được ý tứ của mẹ Tiêu, nên nói
- Vậy ý của bác là nói con về sau không cần quấy rầy cuộc sống của mọi người, cũng không gặp Tiểu Xuyên nữa phải không ạ?
Mẹ Tiêu không nói gì, coi như là chấp nhận lời Tống Hương Ngưng nói.
- Làm sao bác lại có thể làm như vậy? Tiểu Xuyên là con trai của con, con gặp con trai mình thì có lỗi gì ạ? – Tống Hương Ngưng cơ hồ muốn khóc.
- Chẳng lẽ cô không độc ác rồi sao? – mẹ Tiêu không nhịn khi nhìn thấy cô đang muốn khóc, tiếp tục nói lời cay nghiệt – Hiện tại Tiêu Hàn và Tiểu Nguyệt đã kết hôn, Tiểu Xuyên đã có mẹ rồi, cô cứ coi như cô chưa từng sinh ra Tiểu Xuyên đi.
- Cái gì? Tiêu Hàn và Thường Tiểu Nguyệt đã kết hôn? – Tống Hương Ngưng không tin lời mình là nghe, chẳng thể tin được Tiêu Hàn và Thường Tiểu Nguyệt lại kết hôn với nhau.
Mẹ Tiêu cho là cô nghe không rõ, liền gật đầu lại nói một lần
- Tôi nói, Tiêu Hàn và Tiểu Nguyệt đã kết hôn, cho nên cô về sau không được quấy rầy cuộc sống của chúng tôi nữa, cuối cùng không cần gặp mặt Tiêu Hàn, vì nếu Tiểu Nguyệt biết không vui.
Nghe xong lời mẹ Tiêu nói, lòng Tống Hương Ngưng có một hồi mất mác, nhưng không thể nói gì, chỉ có Owen Dục nãy giờ vẫn ở một bên cảm nhận rất rõ ràng điều ấy, nhưng anh cũng không tiện nói những gì, không thể làm gì khác hơn là nhẹ nhàng ôm cô.
Động tác Owen Dục khiến bao nhiêu uất ức của Tống Hương Ngưng được vỡ òa, nhưng mẹ Tiêu xem lại rất chướng mắt, bà ra giọng giễu cợt nói:
- Tôi nói nè Hương Ngưng, làm gì cô lại muốn nhận Tiểu Xuyên như thế? bây giờ cô không phải là cùng người tình của mình rất tốt sao? Các người lại cố gắng tạo thành một đứa bé khác không phải tốt hơn sao? Cái người này là người đàn ông thứ mấy của cô rồi?
- Dì . . . . .- Owen Dục nghe ra là mẹ Tiêu đang sỉ nhục người con gái mà anh yêu, nhất thời liền muốn mắng chửi bà, nhưng cuối cùng vẫn là không có mắng, chỉ là hung hăng nói một câu – Dì nói chuyện nên cẩn thận một chút, Hương Ngưng không phải loại phụ nữ như vậy.
- Đúng không? Chính cậu nên hỏi cô ấy đi, xem tôi có nói oan uổng cho cô ấy hay không.
Mẹ Tiêu nói xong cũng chuẩn bị rời đi.
- Chờ một chút ạ -Tống Hương Ngưng tránh ra khỏi lồng ngực Owen Dục, chạy đến trước mặt mẹ Tiêu – Không phải như bác nghĩ đâu ạ? Mà lâu lâu bác có thể cho con gặp Tiểu Xuyên một lần không ạ?
Cô thật rất muốn gặp lại đứa con của mình.
Mẹ Tiêu “Hừ” một tiếng, không có nói gì, coi như là không chấp nhận lời yêu cầu của cô.
Tống Hương Ngưng nhìn thấy phản ứng của mẹ Tiêu, lại nghĩ đến Tiểu Xuyên, lập tức òa khóc lên, cô cơ hồ là cầu xin mẹ Tiêu
- Con van xin bác, mẹ có thể cho con gặp Tiểu Xuyên đi ạ, con vô cùng muốn gặp mặt đứa con trai này.
- Lời tôi mới vừa nói cô nghe không hiểu sao? tôi nói là tôi sẽ không để Tiểu Xuyên nhận người vô lương tâm như cô làm mẹ! Cho nên cô nên sớm từ bỏ cái ý nghĩ đó đi – Mẹ Tiêu nói xong liền vòng qua Tống Hương Ngưng, chuẩn bị rời đi.
- Mẹ, con van mẹ suy nghĩ lại đừng độc ác như thế có được không, con chỉ muốn gặp Tiểu Xuyên – Tống Hương Ngưng lui một bước – Con không cần Tiểu Xuyên nhận ra con, con chỉ cần như hôm nay, chỉ cần Tiểu Xuyên gọi con là dì, chơi vui vẻ với con, như vậy có thể không ạ?
Cô hi vọng mẹ Tiêu sẽ bởi vì cô lùi một bước mà mềm lòng, từ đó đồng ý để cho cô cùng Tiểu Xuyên gặp mặt. Vậy mà mẹ Tiêu không có chút ý nhường nhịn nào
- Tôi nói không được là không được! Thôi, cô đi đi, đừng xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa.
Nói xong bà liền kéo Tiêu Vũ Xuyên đi về một phía khác.
Sẽ Cho Tiểu Xuyên Nhận Mẹ
Nhìn bóng lưng mẹ Tiêu mang theo Tiêu Vũ Xuyên rời đi, Tống Hương Ngưng nghĩ muốn đuổi theo, nhưng hai chân giống như bị cố định trên mặt đất, như thế nào cũng không nhúc nhích được. Cô chỉ nhìn chằm chằm bóng lưng bọn họ, sau đó yên lặng rơi nước mắt.
Owen Dục không biết nên nói những gì, không thể làm gì khác hơn là đến gần Tống Hương Ngưng, nhẹ nhàng ôm lấy cô, để cho cô tựa vào trên người của anh mà khóc thút thít.
Mẹ Tiêu nghiêm túc mang theo Tiêu Vũ Xuyên về nhà, cho tới khi Tiêu Vũ Xuyên tò mò hỏi:
- Bà nội, bà làm sao vậy? Có phải bà nội không vui không sao? Nghe được Tiêu Vũ Xuyên hỏi như thế, mẹ Tiêu mới ý thức được mình có thể hù dọa đứa bé, vì vậy vội vàng cười nói:
- Không có việc gì, Tiểu Xuyên, bà nội không có việc gì.
- Bà nội dĩ nhiên sẽ cần Tiểu Xuyên rồi – Mẹ Tiêu cười sờ mũi của bé, tiếp tục nói – Tốt