Tác giả: Đại Ôn
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341294
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1294 lượt.
ba cậu lại có thể đặt được cái tên này, thật độc đáo”.
Triệu Đồng vỗ tay Hứa Kha, nói: “Hứa Kha không biết nói, cậu đứng để ý”.
Đỉnh Phong khoát tay nói: “Không sao, thật ra tên của mình rất đơn giản, ba mình là Dương Đán, là một người Mỹ gốc Hoa, nhưng ông ấy là một người mê tiểu thuyết kiếm hiệp, ông vẫn có giấc mộng võ hiệp nhưng bất đắc dĩ, điểm thể dục của ông chưa bao giờ đạt đủ tiêu chuẩn. Vì vậy ông đặt toàn bộ hy vọng vào mình, đặt tên cho mình là Đỉnh Phong, hy vọng mình có thể trở thành một người mà có thể leo lên đỉnh núi. Nhưng ông ấy quên mất một chuyện, một là mình là con gái, hai là ông ấy họ Dương”.
Triệu Đồng và Hứa Kha cười một tiếng: “Ba cậu thật vui tính”.
Đỉnh Phong nói: “Đúng vậy, đã hơn 30 tuổi rồi mà còn như đứa trẻ”.
Triệu Đồng nói: “Chả bù ba mình, ba mình nghiêm túc muốn chết, nếu như nói bậy hay làm sai việc gì đều mắng mình một trận”.
Hứa Kha lắc đầu một cái, ánh mắt trong suốt vương chút bi thương, “Mỗi lần ba mình uống say đều đánh người”.
Không khí lạnh xuống, Hứa Kha nhìn hai người, khẽ mỉm cười, “Đó là chuyện trước kia rồi”.
Triệu Đồng nhìn Đỉnh Phong và Tiêu Mộc, liếc nhìn Hứa Kha một cái, rồi nói: “Hai người các cậu là người yêu sao?”.
Đỉnh Phong liếc mắt nhìn Tiêu Mộc, thấy anh vẫn là bộ dạng lười nói chuyện, mặc dù không cam tâm nhưng cô vẫn thành thục trả lời: “Chúng mình là bạn bè”.
“Thật sao?”. Hai người đối điện nhìn nhau, trong đáy mắt hiện rỏ sự vui vẻ.
Đỉnh Phong mấp máy môi, không nói gì.
Dọc đường đi, ba người nói rất nhiều chuyện, lúc bắt đầu Tiêu Mộc còn nhìn phong cảnh phía ngoài, một lát sau anh lấy đồ bịt mắt, nhắm mắt dưỡng thần.
Lúc xuống xe, Đỉnh Phong định đánh thức Tiêu Mộc thì Triệu Đồng lại làm trước cô, đẩy Tiêu Mộc nói, “Bạn học, nên xuống xe rồi”.
Tiêu Mộc vừa tỉnh ngủ, đôi mắt phượng mê mang, xinh đẹp như trong bức tranh thủy mặc, khóe miệng không mím lại như bình thường mà hơi mở, giống như đang dụ dỗ người khác.
Đỉnh Phong nhìn bức tranh mỹ nhân mới tỉnh ngủ, lại nhìn sáng Triệu Đồng và Hứa Kha cũng đang nhìn Tiêu Mộc, đột nhiên cô cảm thấy không vui.
Tiêu Mộc phục hồi lại tinh thần, lịch sự nói với Triệu Đồng: “Cảm ơn”.
Đột nhiên Hứa Kha nói, “A, Triệu Đồng, tớ cảm thấy hình như mang hơi nhiều đồ, hơi nặng”.
Triệu Đồng cau mày nói: “Tớ cũng thế”.
Tiêu Mộc đem theo cũng không nhiều đồ, anh lạnh nhạt nhìn hai người họ nói, “Đưa đây tôi cầm giúp các cậu”.
Hứa Kha mở to đôi mắt trong veo nói: “Có thật không? Cảm ơn cậu, cậu đúng là người tốt”.
Triệu Đồng khen: “Trai đẹp đúng là trai đẹp!”.
Tiêu Mộc không nói gì, cầm balo của mình lên, sau đó cầm hai balo của hai người kia.
Đỉnh Phong khoác balo của mình, đứng bên cạnh Tiêu Mộc, thầm mắng mình, tại sao lại mạnh mẽ như vậy? Nếu bàn về độ nặng thì làm sao balo của hai người họ nặng bằng balo của cô, nhưng tại sao cô lại cảm thấy mình vẫn có thể cầm được? Chẳng lẽ đây là mệnh M yếu đuối trời sinh?
Ngọn núi ở thành phố C nhìn hết sức hoang vu, e là ở nơi này ngoài bọn ho ra cũng sẽ không có những người khác.
Thầy Lưu cho bọn họ hạ trại ở một khu vực đất trống trong rừng.
Đỉnh Phong khiêm tốn nói: “Còn rất kém, lúc đó chẳng qua là do hiệu quả âm thanh tốt mà thôi, thầy không cần phải khích lệ em như vậy”.
Thầy Lưu nói: “Em cũng đến tham gia trại hè này sao?”.
Đỉnh Phong gật đầu một cái nói: “Em còn cần thầy dạy dỗ nhiều, em chưa tham gia trại hè lần nào, không biết phải làm thế nào”.
Thầy Lưu cười ha ha: “Không có việc gì, không có việc gì”.
“Em thưa thầy, …………”. Đỉnh Phong nhìn xung quanh một chút, hỏi, “Lần này tham gia trại hè có bao nhiêu người?”.
Thầy Lưu ôm bụng cười ha hả.
Đến lúc đó Đỉnh Phong mới hiểu được là mình bị đùa, bất đắc dĩ nói, “Thầy, thầy làm như vậy làm em sợ, rõ là……..”.
Thầy Lưu vội vàng giải thích: “Đừng để ý, đột nhiên thầy muốn đùa chút thôi, nhưng mà thầy cũng không gạt em, ngày trước ở đó đúng là đào được rất nhiều thi thể không đầu”.
Đỉnh Phong run run: “Vậy tại sao chúng ta còn đến đó?”.
Thầy Lưu vuốt cằm nói, “Thật ra tuyến đường đi đều do thầy đặt ra, từ nhỏ đến lớn thầy đều có ý muốn đi thăm thú ngọn núi lớn đó, bây giờ có em đi cùng, thì làm sao lại không đi”.
Đỉnh Phong: “……….”. Mệt cho thầy còn làm gương sáng cho người khác!!!!
Thầy Lưu tiếp tục vuốt cằm nói, “Thầy nhớ lúc đăng ký, hình như còn có hoa khôi của trường khác thì phải”.
Đỉnh Phong: “Vậy thì làm sao?”.
Thầy Lưu rất nghiêm túc nói: “Chẳng lẽ em chưa từng xem qua tiểu thuyết tình yêu thầy trò à? Thầy cảm thấy, nhìn thầy như thế này nhất định sẽ mê đảo được hoa khôi của trường khác”.
Đỉnh Phong vỗ vai thầy: “Thầy nghĩ nhiều rồi”.
Thầy Lưu không hề để ý lời của cô, “Em tên là Đỉnh Phong đúng không? Thầy nghĩ thật ra em cũng bị thầy quyến rũ, bây giờ em khuyên thầy như thế vì hy vọng thầy không bị hoa khôi trường khác cướp đi đúng không? Nhưng mà em không hợp khẩu vị với thầy, thầy thích khuôn mặt trái xoan”.
Đỉnh Phon