Tác giả: Đại Ôn
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341190
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1190 lượt.
t thôi, nhưng mà thầy cũng không gạt em, ngày trước ở đó đúng là đào được rất nhiều thi thể không đầu”.
Đỉnh Phong run run: “Vậy tại sao chúng ta còn đến đó?”.
Thầy Lưu vuốt cằm nói, “Thật ra tuyến đường đi đều do thầy đặt ra, từ nhỏ đến lớn thầy đều có ý muốn đi thăm thú ngọn núi lớn đó, bây giờ có em đi cùng, thì làm sao lại không đi”.
Đỉnh Phong: “……….”. Mệt cho thầy còn làm gương sáng cho người khác!!!!
Thầy Lưu tiếp tục vuốt cằm nói, “Thầy nhớ lúc đăng ký, hình như còn có hoa khôi của trường khác thì phải”.
Đỉnh Phong: “Vậy thì làm sao?”.
Thầy Lưu rất nghiêm túc nói: “Chẳng lẽ em chưa từng xem qua tiểu thuyết tình yêu thầy trò à? Thầy cảm thấy, nhìn thầy như thế này nhất định sẽ mê đảo được hoa khôi của trường khác”.
Đỉnh Phong vỗ vai thầy: “Thầy nghĩ nhiều rồi”.
Thầy Lưu không hề để ý lời của cô, “Em tên là Đỉnh Phong đúng không? Thầy nghĩ thật ra em cũng bị thầy quyến rũ, bây giờ em khuyên thầy như thế vì hy vọng thầy không bị hoa khôi trường khác cướp đi đúng không? Nhưng mà em không hợp khẩu vị với thầy, thầy thích khuôn mặt trái xoan”.
Đỉnh Phong: “…………”. Thầy có phải giáo viên thể dục không? Thầy là đến ném bom đúng không?
“Lần này tham gia trại hè hình như còn có một học sinh giỏi của lớp 5, hình như tên là Tiêu Mộc?”. Thầy Lưu sờ cằm nói.
“Đúng, chính là bạn học sinh biểu diễn tiết mục nghệ thuật cùng em”. Đỉnh Phong nói.
“Nói như vậy, thầy cảm thấy cậu ấy rất có phong phạm của thầy năm xưa nhưng mà khí chất thì kém xa”. Thầy Lưu trịnh trọng nói.
Đỉnh Phong: “………”. Thầy, thầy đủ rồi đó!
Rốt cuộc những vị cứu tinh cũng xuất hiện, các bạn học cũng tham gia trại hè lần lượt tới.
Đỉnh Phong không phải một mình chịu đựng ông thầy.
Nhưng mà tại sao Tiêu Mộc chưa tới?
Nếu như theo đúng khái niệm đúng giờ của anh thì anh phải đến sớm hơn cô nhiều chứ?
Hôm nay mặt trời mọc ở hướng tây sao?
Đỉnh Phong nhìn đồng hồ đeo tay, ngồi chồm hổm trên mặt đất chờ Tiêu Mộc.
Thầy Lưu tốt bụng nhắc nhở, “Đỉnh Phong, ở đây không cho phép đại tiểu tiện lung tung, nếu như em muốn đi toilet thì em có thể đi 100m rồi quẹo trái, lúc đó em có thể thấy một bụi hoa. Trước kia thầy cũng giải quyết như vậy”.
Đỉnh Phong: “……..”. Em gái nhà thầy, con mắt nào của thầy thấy em muốn đi toilet hả?
Cô cúi thấp đầu, tâm trạng như đưa đám, trong lòng suy nghĩ, chẳng lẽ Tiêu Mộc không đến?
Cô xoa xoa khuôn mặt tròn của mình, nhắm mắt lại, cầu khấn trong lòng: “Nhất định phải đến, nhất định phải đến, nhất định phải đến………….”.
Lúc cô mở mắt ra đã nhìn thấy một đôi giày đá bóng màu lam kiểu mới nhất.
Đỉnh Phong ngẩng đầu lên, ánh mặt trời rơi trên mặt, nhìn thấy gương mặt xinh đẹp lạnh nhạt của Tiêu Mộc.
Anh nói: “Đang suy nghĩ gì thế?”.
Đỉnh Phong nhảy lên, giả bộ ngạc nhiên nói với anh: “Tiêu Mộc, anh cũng tham gia trại hè sao?”.
Tiêu Mộc gật đầu một cái.
Hôm nay anh mặc bộ quần áo thể thao Adidas Clover, cả người nhìn rất nhẹ nhàng khoan khoái.
“Hì hì, ba em và Từ Sinh đi du lịch, một mình em bị ném ở nhà cho nên em rảnh rỗi không có việc gì làm, báo danh tham gia trại hè”. Đỉnh Phong nói.
[Dương Đán nước mắt ròng ròng: Đỉnh Phong, con nói dối, rõ ràng là con phải tham gia trại hè cho nên ba mới đồng ý đi du lịch với Từ Sinh'>.
[Từ Sinh: nằm cũng trúng đạn sao?'>
Tiêu Mộc đeo ba lô lên lưng, nói với Đỉnh Phong: “Phải tập hợp rồi”.
Hai người đi vào trong đoàn người, xếp thành hàng cùng những người khác.
Thầy Lưu đếm nhân số, tự nhủ: “Không phải là có 13 người sao? Tại sao chỉ có 12 người đến?”.
Tiêu Mộc mở miệng nói: “Có một người không thể tới”.
Thầy Lưu gật đầu một cái: “Vậy thì trước tiên các em hãy kiểm tra hành lý của mình, không bỏ xót thứ gì, lều và các đồ vật khác không thể quên”.
Đỉnh Phong xoát lại balo trên vai, cái gì nên cầm cũng đã cầm, cô còn mang theo nhiều bánh biscuit và chocolate.
Thầy Lưu đợi vài phút rồi nói: “Nếu mọi người không quên thứ gì quan trọng thì lên xe thôi”.
Đỉnh Phong nói với Tiêu Mộc: “Chúng ta ngồi cùng nhau đi”.
Tiêu Mộc gật đầu một cái, không nói gì.
Hai người không hẹn mà cùng chọn ngồi ở vị trí ở phía sau một chút, Đỉnh Phong ngồi trong, Tiêu Mộc ngồi ngoài.
Lúc xe còn chưa khởi hành, hai nữ sinh ngồi trước mặt bọn họ nghiêng đầu nói, “Chào các bạn ~”.
Đỉnh Phong nheo mắt nói: “Xin chào”.
Tiêu Mộc vốn không phải là người tự thân, mắt nhìn ra phong cảnh ngoài cửa sổ, hoàn toàn không để ý xem vừa rồi có người đang nói chuyện hay không.
Hai nữ sinh cũng không nói gì.
Một người trong đó có cái cằm nhọn, bộ dạng giống những mỹ nữ cổ điển, cô bạn tự giới thiệu: “Mình là Triệu Đồng, mười mấy ngày trại hè xin chỉ giáo nhiều hơn”.
Một cô bạn khác có mái tóc dài đến eo, ánh mắt trong veo, giống như đôi mắt thỏ khả ái, cô bạn nói: “Mình là Hứa Kha”.
Khi hai người tự giới thiệu, ánh mắt đều nhìn vào Tiêu Mộc.
Đỉnh Phong trả lời: “Mình là Dương Đỉnh Phong….”. Lại nhìn Tiêu Mộc, giúp anh giới thiệu: “Anh ấy là Tiêu Mộc”.
Hứa Kha mở to hai mắt, nói to: “Oa, làm sao