Tác giả: Đại Ôn
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1200 lượt.
vậy?
Tại sao?
Cô nâng tay che đi đôi mắt, nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi.
--- ---------
Chú thích
[1'> Chồn cáo đến chúc tết gà (Hoàng thử lang cấp kê bái niên), nguyên văn: “Hoàng thử lang cấp kê bái niên, một an hảo tâm” - Tạm dịch nghĩa: Chồn cáo đến chúc tết gà, giả vờ thân thiện để rắp tâm ăn gỏi.
Đánh cuộc quả dưa chuột
“Cha.... ...”. Đỉnh Phong kêu lên.
Ánh mắt Dương Đán trợn to, lúc ông quay đầu lại thấy Đỉnh Phong, thì ông còn cảm thấy không tin được, nhào tới chỗ Đỉnh Phong nói. “Đỉnh Phong, con đã trở lại rồi?”.
Đỉnh Phong gật mạnh đầu, ôm lấy Dương Đán nói. “Ba, con đã về!”.
Trong mắt Dương Đán vẫn còn nước mắt. “Trở lại là tốt rồi, ba sẽ không ở cũng một chỗ vơi SUN, con đừng lo lắng”.
Đỉnh Phong lắc đầu một cái, nói với Dương Đán. “Ba, không cần, con hiểu, ba không cần phải uất ức bản thân vì con”.
Đỉnh Phong nghĩ, Dương Đán nếu như ba ở cùng một chỗ với người này chắc sẽ hạnh phúc thôi.
Cô cúi đầu, khom nửa người bái Từ Sinh, nói. “Từ nhỏ đến lớn, ba tôi vẫn luôn chăm sóc cho tôi, cho dù là việc gì đi nữa ông ấy vẫn luôn thỏa mãn tôi, chỉ cần là tôi nói, cho dù là hái sao trên trời ông ấy cũng sẽ liều mạng thực hiện cho bằng được nguyện vọng của tôi. Tôi ích kỷ hưởng thụ tất cả những gì ông ấy làm cho tôi, cảm thấy rằng đó là chuyện mà ông ấy phải làm”.
“Khi anh nói với tôi là anh yêu thích ba tôi thì phản ứng đầu tiên của tôi là mọi thứ của tôi sẽ bị anh cướp đi. Anh là một người hoàn toàn khác với tôi, anh tự tin vào bản thân mình, dáng vẻ như có thể chinh phục tất cả làm cho tôi cảm thấy ngay cả tình thân của tôi cũng không thể nắm giữ được, Tôi lợi dụng sự yêu thương của ba tôi, mệnh cho ông phải làm cái này, bắt ông phải làm cái đó. Ngay cả một lời cự tuyệt ông ấy cũng chưa nói một lần nào chỉ vì ông ấy nghĩ ông ấy thiếu tôi rất nhiều. Nhưng mà suy nghĩ kỹ một chút thì ông ấy cũng chỉ là người bị hại mà thôi. Một thiếu niên mười mấy tuổi một thân một mình nuôi dưỡng một đứa bé, nhất định là nội tâm của ông ấy cũng rất khổ, mồ côi mẹ cũng không phải là một từ nghe lọt tai cho lắm”.
“Cho đến bây giờ tôi chưa bao giờ hỏi ông ấy xem ông ấy muốn gì, cần gì. Tôi chỉ một mực nghĩ rằng ông ấy phải làm gì cho tôi. Ngày hôm qua tôi đã nghĩ thông suốt, cái mà ba tôi cần có lẽ chính là anh. Tôi tin rằng anh như ánh mặt trời tiến vào trong cuộc sống của ông. Tôi nhìn thấy lúc ông nói chuyện với anh, bộ dạng ngọt ngào như được ăn rất nhiều đường”.
“Tôi nghĩ rằng có lẽ đúng như Tiêu Mộc đã nói, sự ích kỷ của tôi đã làm tổn thương người quan trọng nhất của tôi. Mà tôi không muốn như vậy chút nào, tôi chỉ hy vọng ông ấy có thể vui vẻ mà tiếp tục sống. Anh có thể cho ông ấy được hưởng cảm giác được yêu, là thứ mà ông ấy cần nhất”.
“Cho nên.... .....”. Cô dừng một chút, nước mắt rơi trên mặt đất. “Hãy thay tôi yêu thương ông ấy thật tốt, để cho ông ấy cảm nhận được cái gì là tình yêu, một người tốt như ông ấy, giao cho anh”.
Từ Sinh từ từ lại gần cô, đỡ Đỉnh Phong dậy, nhìn khuôn mặt giàn giụa nước mắt của cô.
“Em yên tâm, cho dù em không nói thì tôi vẫn sẽ yêu thương thầy Dương”.
Đỉnh Phong dùng ống tay áo lau nước mắt, cô nghẹn ngào nói. “Không cho phép làm cho cha tôi đau lòng, không cho phép bắt cha tôi làm việc mà ông ấy không muốn, không cho phép để ông ấy tổn thương vì chuyện trong nhà các anh.... ... Cuối cùng, tôi cho phép hai người ở cùng một chỗ”.
Đôi mắt hoa đào của Từ Sinh lóe lên, vòng tay ôm lấy Đỉnh Phong, cái ôm này giống như là cái ôm của một trưởng bối đối với một người dưới mà mình yêu mến, anh ta nói. “Yên tâm đi”.
Hai mắt Đỉnh Phong đẫm lệ nhìn nóc phòng.
... ...... ...
Qua sự việc lần này, tình yêu của Từ Sinh và Dương Đán cũng không che giấu nữa.
Từ Sinh đường hoàng vào ở trong nhà bọn họ.
Đỉnh Phong khôi phục lại dáng vẻ trước kia, mặc dù thỉnh thoảng cô nhìn Từ Sinh và Dương Đán ở chung cũng cảm thấy kỳ cục nhưng cô vẫn thật tâm chúc phúc cho bọn họ.
Tất nhiên, bí mật, cô và Lý Gia Nhạc, Diêu Bội Chi đã từng thảo luận qua xem ba cô và Từ Sinh rốt cuộc ai sẽ là công và ai sẽ là thụ?
Ngoài ý muốn của cô, Lý Gia Nhạc và Diêu Bội Chi đều đánh cuộc mười quả dưa chuột, nói rằng Từ Sinh là công còn Dương Đán là thụ.
Đỉnh Phong run rẩy lông mày nói. “Lý Gia Nhạc, rõ ràng hồi trước, khi Từ Sinh vừa đến, không phải cậu và mình đã thống nhất Từ Sinh trời sinh là thụ sao? Đời này chỉ có thể nằm dưới thân của đàn ông nói ngừng lại đi, ngừng lại đi sao?”.
Lý Gia Nhạc đáp lại. “Nhưng mà nhìn xem ba cậu là ai, người bình thường nhìn vào đều sẽ cảm thấy ba cậu là thụ có được không!”.
Đỉnh Phong tiếp tục run rẩy lông mày nói. “Cậu đang coi thường năng lực của ba tớ sao? Ngày trước ba tớ chỉ dùng một phát pháo đã sinh ra tớ, cậu nghĩ rằng ba tớ yếu sao?”.
Lý Gia Nhạc sờ cằm. “Cậu nói cũng đúng, ba cậu quả thật rất cường hãn”.
Diêu Bội Chi nháy mắt, nghi ngờ nói. “Đỉnh Phong, tớ nghe cậu miêu tả thì thầy Từ là một người c