Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Tác giả: Mặc Giản Không Đường

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 134755

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/755 lượt.

ều ngày ở trong thư viện, ta quan sát được không ít việc, cũng nhìn thấy không ít người trong ngoài bất nhất, có vẻ dối trá! Hừ, đừng tưởng rằng có thể giấu giếm trước mắt của bản đại nhân!”. Hắn nói xong, ánh mắt liền hung hăng đảo qua ta, lỗ mũi hừ một cỗ khí, uốn éo uốn éo đi ra. Trần phu tử cũng hừ một tiếng, đi theo sau mông Vương đại nhân, ta bị liếc mắt có chút không hiểu gì, hơn nửa ngày mới ý thức được hắn không phải là trừng ta, mà là trừng Lương Sơn Bá ngồi phía sau ta.
Hự, những ngày kia rốt cuộc đã xảy ra cái gì? Vì sao Vương Trác Nhiên lại không thích Lương Sơn Bá? Ta có nghe Tuân Cự Bá nói mấy ngày nay Lương Sơn Bá đều hầu hạ vị Vương đại nhân kia, từ múc nước tắm rửa, thu dọn phòng, còn tặng cả hộp son bột nước chất lượng tốt nhất, lúc đầu Vương Trác Nhiên cũng đối tốt với Lương Sơn Bá, nhưng sau đó không biết tại sao, đột nhiên lại chuyển biến một trăm tám mươi độ, bắt đầu khắp nơi gây khó dễ.
Ta mơ hồ cảm thấy, hình như là Trần phu tử ở phía sau nói xấu gì đó. Trước giờ Trần phu tử luôn đối với Lương Sơn Bá ấn tượng không tốt lắm, lúc nào cũng muốn mượn cơ hội giở trò xấu sau lưng. Ngược lại, Mã Văn Tài tuy rằng không có quan hệ hữu hảo với Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài, nhưng cũng sẽ không chơi xấu, mọi chuyện giữa họ nói chung vẫn bình an vô sự.
Sau đó mấy ngày, trong thư viện cũng không có phát sinh chuyện gì đặc biệt. Mộc Cận ở phòng bên nghỉ ngơi hai ngày, sau đó liền vội vội vàng vàng quay trở lại Thái Nguyên. Thật ra, nàng vốn muốn ta viết hồi âm, nhưng nếu là để Diệp gia bên kia nhìn thấy bút tích của ta, trên cơ bản là muốn ngốc ở trường này cũng không được nữa. Cho nên ta chỉ để cho tiểu cô nương này mang theo lời nhắn cùng tín vật trở về, còn dặn dò nàng không cần vội vã, đi đường an toàn mới là quan trọng.
Bất quá nói đến an toàn, trừ bỏ Mộc Cận ở bên ngoài, trong thư viện còn có một người, tình cảnh hiện tại… Tựa hồ cũng không quá an toàn.
Người kia chính là Mã Văn Tài.
Mà đầu sỏ khiến cho hắn lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm, vừa đúng lại chính là tại hạ.
Việc này muốn nói phải kể từ ngày trước, từ thời điểm ta cùng hắn chung giường. Tối hôm đó, Mã Văn Tài bị lời nói của Mộc Cận làm cho tức giận, liền đem trường kỉ trong phòng bỏ đi, bắt ta cùng hắn ngủ chung. Sau đó ta chạy tới ngủ nhờ trường kỉ trong phòng Lương Sơn Bá, nửa đêm bị hắn mang trở lại, sau đó,…kết quả chính là, buổi sáng ta tỉnh lại, Mã Văn Tài đã bị trúng một quyền của ta.
Ngày hôm sau, trường kỉ lại bị Mã Thống vào lúc nghỉ ngơi vô tình làm hỏng, hại ta không thể không miễn cưỡng ngủ lại trên giường một đêm, ngày thứ hai buổi sáng sau khi tỉnh lại ta phát hiện, Mã Văn Tài trên mặt lại có thêm một con mắt tím bầm.
Ngày thứ ba, ngày thứ tư… Trong thư viện nhân bắt đầu nghị luận ồn ào. Lương Sơn Bá còn chạy riêng tới hỏi ta, rốt cuộc mấy ngày nay Mã Văn Tài đã làm gì ta.
“A Đường, ngươi đừng bắt nạt Văn Tài huynh.” Lương Sơn Bá nghiêm trang nói với ta, “Văn Tài huynh không phải là người xấu, ngươi đừng lúc nào cũng đánh hắn.”
Ta không có đánh hắn a… Chẳng qua là mấy ngày nay nằm mơ luôn không may lại mơ đến võ quán cùng đại ca. Khóc a, thật mà, ta thật sự không phải là cố ý …
Vì thế buổi tối ngày thứ năm, trước lúc ngủ, ta rốt cục quyết định nói chuyện với Mã Văn Tài. Ta cảm thấy giữa chúng ta, cần thiết phải có một điểm phòng hộ.
“Ngươi lại muốn ép mình làm cái gì?” Mã Văn Tàu chú ý thấy ta bắt đầu xếp sách lên đầy giường, từng xấp từng xấp, không khỏi nhíu mày hỏi. Ta nhìn vết thũng ứ máu trên mặt hắn còn chưa tan, thực ngoan ngoãn nói cho hắn, ta chuẩn bị ở giữa hai chúng ta dựng một cái tường.
“Đều là do tướng ngủ của ta không tốt, hại Văn Tài huynh mấy hôm nay phải chịu ủy khuất”.
Mã Văn Tài sờ sờ cái mũi, có chút buồn cười. Ta lại tiếp tục nói: “Thật ra, nếu có thể thì đem trường kỉ trở lại là tốt nhất, ta ngủ ở trường kỉ, Văn Tài huynh ngủ trên giường, như vậy cũng miễn cho mọi người phải chịu khổ.”
“Không được!” Mã Văn Tài một hơi đem lời của ta phủ quyết. Ta buồn bực nhỏ giọng thì thầm: “Nhưng mà lúc ta ngủ trường kỉ cũng không có loạn đánh người…”
“Ngươi chút nữa thì rơi xuống từ trường kỉ!” Mã Văn Tài giận dữ nói. Ta nghe qua liền sửng sốt, ta như thế nào không nhớ rõ ta đã từng từ trường kỉ rơi xuống?
“Đó là bởi vì ngươi ngủ như lợn chết, làm gì cũng không khiến ngươi tỉnh được!” Mã Văn Tài nổi giận.
Hự, được rồi, kỳ thực tuy rằng phần lớn thời điểm ta tỉnh lại đều là nằm trên trường kỉ, nhưng cũng có hai lần là phát hiện bản thân đang nằm lăn ở dưới giá sách…Tuy rằng ta cũng không rõ bản thân tại sao lại lăn tới nơi đó.
“Hừ, thành thật ngủ trên giường đi, ta cũng sẽ không hại ngươi, đừng có tùy tiện ép buộc mình.” Mã Văn Tài hừ một tiếng, sau đó cởi ngoại bào ra, chui vào trong chăn, xoay người ra chỗ khác, quay lưng về phía ta. Ta buồn bực nhức đầu, lại tiếp tục ở giữa chúng ta xếp một núi sách.
Có lẽ, hẳn là chỉ cần thêm một lớp bình phong, nửa đêm hẳn là sẽ không đánh đến Văn Tài huynh đi?