Tác giả: Mặc Giản Không Đường
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 134758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/758 lượt.
ệ nói, “Văn Tài huynh bị sách đè, thời điểm ta phát hiện ra đã hôn mê bất tỉnh, ngươi mau xem bệnh cho hắn đi.”
“Đúng vậy, đúng vậy, Vương Huệ tiểu cô nương, ngươi mau xem bệnh cho công tử của chúng ta đi!” Mã Thống cũng ở một bên nói tiếp. Vương Huệ liếc mắt nhìn chúng ta một cái, uốn éo thắt lưng, chậm rì rì đi tới, hướng tới giường, một bên hỏi: “Bị sách đè? Bị đè thế nào? Là ngươi ném?”
“Này…Có thể coi là vậy đi.” Thực ra là do ta nửa đêm đem bức tường sách đạp sụp, mới khiến Mã Văn Tài bị đè lên, nhưng là lời này thực sự không nên nói cho Vương Huệ.
“Hừ, xứng đáng!” Vương Huệ hừ một tiếng, cũng không biết là nói Mã Văn Tài bị thương là xứng đáng, hay nói ta bị mệt là xứng đáng, bất quá ta đoán là cả hai đều có. Dù sao nàng từ trước đến giờ vẫn là có địch ý đối với ta và Mã Văn Tài, ngày hôm qua còn nói ta giúp đỡ Lương Sơn Bá làm việc là không có hảo tâm, bị Vương Lan giáo huấn vài câu liền trừng mắt nhìn ta không nói tiếng nào. Ta thật sự không hiểu được bản thân khi nào thì chọc phải vị ôn thần này, bất quá nàng muốn thế nào thì thế đi, dù sao nàng cũng không phải người xấu, cùng lắm thì thái độ hơi kém, chắc chắn không có khả năng vào lúc kê đơn liền giở trò quỷ.
Thời điểm khám bệnh cho Mã Văn Tài, Vương Huệ lại nhướn mày, kinh ngạc hỏi một câu: “Hắn là làm sao?”
Cái này là hỏi ai đây? Ta không biết nên mới phải tìm ngươi a. Mã Thống ở bên cạnh cũng xen mồm vào: “Công tử nhà ta rốt cuộc thế nào, hắn vẫn còn chưa có tỉnh đâu? Vương Huệ tiểu cô nương, cô mau xem bệnh đi a.”
“Ta, ta đang xem!” Vương Huệ cũng lo lắng đứng lên, trên trán ướt đầm mồ hôi, tìm tìm miệng vết thương, lại không ngừng xem mạch, Mã Thống luôn đứng cạnh nàng cũng không ngừng thúc giục. Ta cũng có chút sốt ruột, cầm lấy tay nàng, hỏi: “Vương Huệ tiểu cô nương, bệnh tình rốt cuộc làm sao, cô mau nói đi.”
“Ta, ta không biết!” Vương Huệ bị chúng ta làm cho hốt hoảng, lớn tiếng kêu lên, “Hắn nhịp tim cùng mạch đập đều thật sự rất bình thường, trên người cũng không có vết thương, ta cũng không biết tại sao hắn lại bất tỉnh. Ta nghĩ có thể tám phần là bị ngươi dùng sách đập vào, tổn thương đến đầu!”
Sao, làm sao có thể…Ta bị lời này của nàng dọa sợ tới mức chân tay lạnh lẽo. Này, nếu Mã Văn Tài tỉnh lại, biến thành ngu ngốc, cha hắn còn không đem ta chẻ làm tám khối đi! Mã Thống kêu rên, lại một phen túm tay áo ta hét lớn: “Ngươi là yêu tinh hại người, nếu công tử nhà ta xảy ra chuyện gì bất trắc, ta nhất định sẽ báo tin cho thái thú đại nhân, nhất định không để yên cho Diệp gia các ngươi!”
“Ta…Ta không…” Ô ô, ta không có cố ý mà…Ta gấp muốn chết, cố tình là Vương Huệ còn ở bên kia xoay thắt lưng, châm chọc nói: “Ai bảo ngươi vọng động đánh người, hiện tại biết hậu quả rồi đi? Mã công tử sao có thể so với người khác, ngươi đem hắn đánh bị thương, không phải tự chuốc khổ vào thân sao? Hiện tại, ngươi tốt nhất nên cầu nguyện chuyện này không truyền ra ngoài đi, trước hết cứ ở trong này cố gắng nỗ lực mà cứu chữa cho Mã công tử. Nghe nói, sắp tới, thái thú đại nhân còn muốn đến thư viện thăm con, đến lúc đó nếu nhìn thấy đứa con bảo bối của hắn biến thành dạng này, ngươi liền thảm rồi!”
Nhưng, nhưng là…Ta vừa rồi đã lấy việc này đi hù dọa Tần Kinh Sinh cùng Vương Lam Điền, không chừng chuyện này giờ đã truyền ra ngoài rồi. Mã Thống gấp đến độ giơ chân, nói cái gì mà ngươi đừng có mơ tưởng giấu diếm chân tướng linh tinh. Tại cái thời điểm mà ta gấp đến độ đầu cũng sắp bốc thành hơi nước, chợt nghe Mã Văn Tài khàn khàn nói: “Mã Thống.”
…Tỉnh rồi.
== Ngươi nha, làm ta sợ muốn chết. Ta nhanh chóng chạy đến đầu giường xem, chỉ thấy Mã Văn Tài một tay ôm đầu, chậm rì rì từ trên giường ngồi xuống, quay đầu nhìn chung quanh, lạnh lùng hỏi: “Đây là nơi nào?”
…Sẽ không là thực ngu dốt đi? Nơi này là y xá a! Vương Huệ cũng đi tới, thử thăm dò hỏi hắn có biết hay không một cộng một bằng mấy, kết quả bị Mã Văn Tài trừng mắt nhìn một cái, thở phì phì đi luôn. Ta thấy hắn mạnh mẽ trừng người, chỉ biết thằng nhãi này đầu óc không sao rồi, vốn đang định thở phào nhẹ nhõm, nhưng Mã Văn Tài lại nói một câu, đem ta đánh thẳng vào hầm băng.
“Diệp Hoa Đường, ngày hôm qua, tay phải của ta hình như bị sách của ngươi đả thương.” Hắn nói xong liền kéo ống tay áo liền, cho ta xem cánh tay đã bầm tím một mảng, lại nhìn đến khuôn mặt ta tràn đầy áy náy, tựa hồ thật vừa lòng, hỏi ta tính toán làm sao bây giờ?
Làm sao bây giờ? Loại chuyện này…Ta rối rắm gãi gãi đầu, hỏi hắn có muốn thì ta đi mua thuốc, loại tốt nhất thì sẽ rất nhanh khỏi. Mã Văn Tài lại lắc đầu, tỏ vẻ loại bầm tím này, cho dù bôi thuốc, cũng phải rất lâu mới có thể lành. Vì thế, lúc này hắn không thể sử dụng tay phải, loại chuyện này, như Mã Văn Tài nói, căn bản là vô cùng nhục nhã, cho nên tổn thất, chỉ cần một chút dược liền xong thì chẳng phải quá coi thường Mã Văn Tài hắn sao?
Ta không phải là coi khinh hắn a, nhưng thế này thì bảo ta phải làm sao bây giờ. Ta đã sớm nói để ta ngủ trường kỉ đi, hắn lại cứ muốn ta ngủ trên giường, ta cũng là sợ bản thân