Tác giả: Mặc Giản Không Đường
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 134759
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/759 lượt.
nửa đêm ngủ lại đánh hắn bị thương, kết quả không nghĩ tới…Vẫn là bị thương.
“Được rồi, được rồi, vậy ngươi nói xem, muốn ta phải làm thế nào?” Ta cũng không có biện pháp, dứt khoát trực tiếp mở miệng hỏi. Mã Văn Tài trong chờ thư đồng nhà hắn hầu hạ đi giày, mặc ngoại bào, nghe thấy những lời này của ta, do dự một chút, vỗ vỗ bả vai Mã Thống ý bảo hắn đi ra ngoài, sau đó hướng ta nói: “Lại đây.” Tiếp theo ý bảo Mã Thống đem áo khoác người bằng sa màu lam đưa cho ta, lười biếng nói, “Giúp ta mặc vào.”
Thế nhưng bảo ta mặc quần áo cho hắn! Ta có chút tức giận, đứng tại chỗ không nhúc nhích, cả giận nói: “Ngươi không phải có thư đồng sao, tại sao lại muốn ta mặc cho ngươi?”
“Ngươi làm ta bị thương, chẳng lẽ không cần chuộc lỗi sao?” Mã Văn Tài hừ lạnh một tiếng, “Hiện tại ta nói cho ngươi, đừng có chuộc lỗi bằng lời nói, cánh tay phải của ta do ngươi mà bị thương, nên ngươi phải hầu hạ bản công tử cho tốt. Ngươi phải biết, ta bị thương nên không thể làm được đủ thứ chuyện, tất nhiên, ngươi cũng đều phải giúp ta làm tốt. Bao gồm buổi sáng mặc quần áo, nấu cơm, lấy sách vở, còn có buổi tối trải giường chiếu, đắp chăn, trong vòng ba ngày, toàn bộ ngươi đều phải làm! Đừng quên, đây là vết thương do ngươi mà có, ngươi sẽ không muốn thoái thác trách nhiệm đi?”
Mâu thuẫn
Nghĩa là hắn muốn ta làm việc của thư đồng sao?
Ta không hiểu.
Văn Tài huynh tình tính thực sự là ngày càng kì quái.
Giống như là ép người, nhưng cũng không hẳn là ép người. Tay ngươi bị thương, ta giúp ngươi làm chút việc, đó là đương nhiên, nhưng là giặt quần áo và các thứ linh tinh khác, đó là việc của thư đồng, thân phận của ta hiện tại chí ít cũng coi là con nhà gia thế, làm sao có thể vô duyên vô cớ đi làm việc này? Bản thân ta thì cũng không sao cả, nhưng bị người khác nhìn thấy thì cũng không tốt lắm.
“Ở thời điểm tại rừng hoa đào, ngươi rõ ràng không như thế…Ta chỉ biết là, lúc ngươi ở thư viện, trong mắt cũng chỉ có Lương Sơn Bá bọn họ, ngay cả ta bị thương, cũng không quan tâm…”
Trong thanh âm của hắn mang theo một chút mất mát cùng khổ sở. Ngực của ta liền lập tức như bị đè nèn, trái tim cũng ẩn ẩn đau đớn. Dường như thông qua người nam tử cô đơn trước mặt, ta phảng phất nhìn thấy một tiểu cô nương lẳng lặng ôm đầu gối, ngồi xổm ở một góc võ quán, đôi mắt đen vô thần trống rỗng. Năm tháng đã lấy đi của nàng tính trẻ con, lại thêm một phần cô độc buồn thương.
“Thật xin lỗi…” Nước mắt của ta đột nhiên chảy xuống, Mã Văn Tài hình như sửng sốt một chút, thanh âm nhẹ nhàng hỏi ta: “Như thế nào?”
“Thực xin lỗi, là ta quá ích kỷ…” Ta cắn cắn môi, cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác bi thương. Cũng không phải là bởi vì nhớ tới những điều trong kí ức, mà nói đến cùng, chỉ là vì một người, bởi vì bị ta bỏ qua mà đang tức giận.
Ở trong mắt hắn, hắn thực cần ta đến thế sao?
Ta nguyện ý làm bạn với Lương Sơn Bá, thật ra còn vì hắn là người hiền lành dễ thân, cũng thực lòng nhiệt tình quan tâm đến ta, hơn nữa, chúng ta không đi cùng nhau nhiều lắm, ta cũng là thực nguyện ý trợ giúp hắn mọi chuyện. Nhưng dù thế nào, đối với Lương Sơn Bá mà nói, quan trọng nhất với hắn vẫn là Chúc Anh Đài, điểm ấy ta rất rõ ràng. Nói trắng ra, hắn đối với ta chính là kiểu chiếu cố bạn đồng học bốc đồng, có cũng được mà không có cũng, hẳn là không sao đi.
Nhưng mà, còn đối với Mã Văn Tài thì thế nào?
Ta chưa từng giúp đỡ hắn cái gì, bởi vì giữa chúng ta vốn hay cáu kỉnh vì không hợp ý, ngày thường cũng luôn cãi nhau, trêu chọc cho đối phương tức giận, ngay cả lần ở trong rừng hoa đào kia, cuối cùng vẫn là khiến hắn tức giận đến bỏ chạy. Rõ ràng, ta không có vì hắn mà làm bất cứ điều gì, vì lẽ nào, hắn lại luôn chiếu cố cho ta?
Ta không phải là đứa ngốc. Ta cũng có thể nhìn ra. Văn Tài huynh, thật sự là giúp ta rất nhiều…Chỉ là ta không có ý muốn thừa nhận.
“Ngươi lại suy nghĩ lung tung rồi.” Mã Văn Tài thở dài, vươn tay ôm bờ vai của ta, dùng tay áo giúp ta lau nước mắt, thấp giọng nói, “Yên tâm đi, trong thư viện còn có ta mà, không có ai dám bắt nạt ngươi đâu. Nếu ai dám đối với ngươi đặt điều nhăng cuội, ta sẽ đối phó với bọn họ.”
“Ngay cả không có ngươi, bản thân ta cũng có thể đối phó với bọn họ y như thế”. Ta khụt khịt mũi, cảm thấy bộ dạng bản thân hiện tại rất không bình thường. Mã Văn Tài lại nở nụ cười, châm chọc nói:
“Ngươi liền thôi đi, suy nghĩ không quá nổi nắm đấm, đầu óc vốn là không dùng để nghĩ, làm sao có khả năng mà giải quyết được giống? Hừ, vẫn là nên thành thật, nghe theo lời ta nói là tốt rồi. Ta cũng sẽ không hại ngươi. Lần này ngươi làm ta bị thương, chính ngươi tự nói, có đáng hay không đáng phạt? Bảo ngươi chiếu cố cho ta, ngươi cũng không giúp được, cả ngày chỉ biết ở bên cạnh chọc ta tức giận. Mệt cho ngươi khi đó còn trước mặt một đống người thề thốt là nếu ta không động thủ trước thì ngươi tuyệt đối sẽ không động thủ với ta. Hiện ta chính ngươi tự tính đi, ngươi đánh ta bao nhiêu lần, ta có động vào m