XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Tác giả: Mặc Giản Không Đường

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 134761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/761 lượt.

t từ. Cuối cùng, hắn đành buông tha, thuận tay ném kiện thường phục kia sang một bên, trêu chọc nhìn ta, ném ra một câu: “Sao ngươi không học khâu nhỉ? Đã lớn như thế rồi, quần áo cũng không biết khâu, về sau…về sau đến lúc lập gia đình thì phải làm sao bây giờ!”
“Ai, Văn Tài huynh, ngươi lại nói kì quái gì vậy? Ngay cả sau này ta có lập gia đình, thì ta cũng là con trai, không cần phải may áo cưới cho bản thân, học cái đó làm cái gì?” Tuy rằng, ta không phải là con trai, cũng không có khả năng học được cái kia, nên là chuyện sau này thôi để sau này tính.
“Bỏ đi, dù sao sau này về nhà của ta, cũng không cần ngươi phải làm cái này.” Mã Văn Tài nhỏ giọng thì thầm một câu. Lời này hắn nói rất nhỏ, ta cũng không nghe rõ, hỏi lại hắn nói gì thì hắn lại không đáp, sau đó lại nói, “Thư đồng của ngươi không phải là đã đến trường rồi sao? Về sau bảo hắn khâu đi, đừng có đi tìm Lương Sơn Bá, vì chuyện này mà phiền toái người ta, ngươi cũng không ngại sao!”
“Chuyện này, tốt nhất, ta vẫn là không nên làm rách quần áo nữa.” Ta nhức đầu, ánh mắt nhìn lại kiện thường phục may vặn vẹo, đang tự hỏi có cần phải làm lại hay không, lại nghe Mã Văn Tài nói: “Còn nữa, kể cả lúc ăn cơm, cũng đừng có xun xoe bên cạnh bọn Lương Sơn Bá, nhất là cà tím cũng không được xin người ta.”
Nhưng mà Chúc Anh Đài không ăn cà tím, Lương Sơn Bá mang về tự nhiên phải bỏ đi một phần đồ ăn. Thực sự là rất lãng phí.
“Ta dạy ngươi thế nào, ngươi cứ nghe là được, đừng có làm cho ta tức giận, về sau cách xa Lương Sơn Bá ra một chút!” Mã Văn Tài nặng nề buông bát trà, ra mệnh lệnh cho ta, thái độ rất là vênh váo đáng ghét.
Ta hơi hơi nhíu mày.
Mã công tử này thật sự rất kiêu ngạo.






Thanh danh
Người như hắn, thật sự rất kỳ quái. Hắn hình như đối với mọi người cũng không có gì đáng chê trách, nhưng là rất nhiều lúc, hắn luôn lấy tư thế cao cao tại thượng, chỉ thị người khác làm cái này cái nọ, mặc kệ họ có nguyện ý hay không.
Ta biết hắn không thích Lương Sơn Bá, cũng không hiểu có phải do trời sinh không. Hay là vì Chúc Anh Đài, hay do tính cách không hợp, tóm lại hắn luôn có địch ý đối với Lương Sơn Bá, điểm ấy ta có thể lý giải. Nhưng hắn cũng không thể vì thế mà yêu cầu ta phải theo ý kiến của hắn, ta thật sự không quen nhìn thấy hắn như thế này.
Làm thư đồng của hắn thì đã làm rồi, dù sao cũng là ta làm tay phải của hắn bị thương, nhưng là chơi với bạn bè nào của quản lý, cái này không phải là hơi quá đáng sao?
Vấn đề này trước tiên vẫn không nên đề cập tới, ta cùng Mã Văn Tài nói đến chuyện nghỉ ngơi buổi tối. Ta cho rằng, ta tốt nhất vẫn là nên ngủ trên trường kỉ, dù sao trước kia ngủ ở đó lâu như vậy, chuyện gì cũng không xảy ra, nhưng đến lúc chung giường với người khác thì lại có vấn đề. Tuy rằng không phải ta cố ý đả thương hắn, nhưng nó vẫn là chuyện chẳng hay ho gì.
Ta cho rằng Mã Văn Tài sẽ thật sảng khoái đồng ý chuyện này, dù sao người ngủ trường kỉ cũng không phải là hắn, hắn không có lý do gì để phản đối. Ai ngờ, Mã Văn Tài lại một hơi phủ quyết, kiên quyết không cho ta ngủ ở trường kỉ, người này chẳng lẽ bị đòn còn chưa đủ no? Mã đại gia không để ý vấn đề này, còn đe dọa nếu ta dám mang trường kỉ về đây, đến một cái hắn đạp gãy một cái, nhìn xem ai chịu thua trước.
“Thượng Ngu Chúc gia trang? Gia tộc đó uy danh rất lớn sao?” Ta chỉ biết Chúc Anh Đài là người của Thượng Ngu Chúc Gia, nhưng lại không biết được uy danh nhà nàng thế nhưng lại có thể khiến người được triều đình phái tới không dám đắc tội.
“Diệp huynh, ngươi sẽ không thể chuyện này mà cũng không biết đi? Tin tức ngươi biết thực là ít ỏi.” Tuân Cự Bá lắp bắp kinh hãi, “Thượng Ngu Chúc gia tuy không phải là trọng thần triều đình, nhưng lại từng đi thu nhận gần vạn hộ di dân từ phương Bắc, mỗi năm nộp thuế cho triều đình, ngân lượng nhiều không đếm xuể, họ chính là đại phú hộ giàu có số một số hai cả nước. Danh tiếng tất nhiên là vang xa.”
“Thế so sánh với Diệp gia của chúng ta thì thế nào?” Ta bên ngoài thì tỏ vẻ không thèm để ý, giả bộ vì lời khen của hắn với Chúc Anh Đài mà cảm thấy bất mãn.
Tuân Cự Bá thấy ta như vậy, liền nở nụ cười, vỗ vai ta nói: “Diệp huynh, ngươi cứ nói đùa. Diệp gia các ngươi là gia đình quan lại, không giống như Chúc gia. Nhưng là, muốn nói trong trường mấy nhà có quyền thế nhất, cũng chỉ có người của gia tộc Vương ở Thái Nguyên, gia tộc Chúc ở Thượng Ngu, cùng với gia tộc Mã ở Hàng Châu. Trong nhà Diệp huynh tuy rằng cũng khá giả, đáng tiếc là phụ thân ngươi đã từ quan, nên so với mấy người kia vẫn là kém hơn một chút.”
Nói cách khác, Diệp gia kỳ thực chỉ là một cái gia đình trung lưu. Thảo nào, phụ thân lại bảo Mộc Cận nhắn ta nếu ở trường mà thấy ổn thì cứ yên tâm mà học hành, để cho ca ca của ta một cái chức quan. Có lẽ là do gia đình không còn hi vọng có người nối nghiệp nên đành phải đưa ra hạ sách. Chỉ là chính bản thân ta bây giờ vẫn còn chưa quyết định được bản thân có đồng ý thay thế Diệp Thu Đường, trở thành con gái của