Tác giả: Mặc Giản Không Đường
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 134709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/709 lượt.
giả bộ bị thương, còn gạt ta làm thư đồng cho hắn, vì hắn mà cắt hoa quả, khâu quần áo, khâu không đẹp còn phải khâu lại. Kết quả thì sao chứ, bắt nạt ta một phen, sau đó lại trở mặt, nói một đống thứ kì quái, mở miệng bắt ta cút, còn ném đồ ăn đi, cái kẻ sáng nắng chiều mưa như thế, bảo ai có thể chịu đựng được chứ? Ngươi cho rằng bây giờ chỉ cần nói vài câu ngon ngọt liền dỗ được ta trở về? Nói cho ngươi biết, đừng nằm mơ!
“Được rồi, là ta mơ, là ta mơ.” Mã Văn Tài bước lại, ôm lấy ta, lấy tay xoa xoa hốc mắt của ta, còn mở miệng trêu chọc, “Có nam tử nhà ai, không dưng lại khóc thế này không a? Được rồi, A Đường, đừng tức giận nữa, ta hứa về sau sẽ không nặng lời với ngươi nữa.”
Ta khụt khịt mũi, tự trách mình không có chuyện gì thì khóc mếu gì chứ. Lúc này, lại đột nhiên cảm giác được tay của Mã Văn Tài đang vuốt ve dọc theo bả vai ta, không ngừng sờ soạng. Ta vội vã nhảy ra khỏi lòng hắn, tức giận nói: “Mã Văn Tài! Tay ngươi đang sờ chỗ nào vậy?”
“A, không, không có gì. Ta thấy ngươi quần áo còn lộn xộn, đang định giúp ngươi sửa sang lại.” Mã Văn Tài nhanh chóng rút tay về, vẻ mặt vô tội, trái lại còn chất vấn ta, “Ta nói a, ngươi sợ cái gì chứ? Dù sao mọi người đều là con trai, giúp nhau sửa lại quần áo có gì ngại ngùng đâu?” Hắn nói xong còn nhanh nhẹn vươn tay, sờ khắp mặt ta.
Ta tức đến mức đầu cũng muốn bốc khói luôn, vậy mà Mã Văn Tài cũng không để ý thấy, còn dám tiếp tục hỏi: “À, đúng rồi, A Đường, lúc nãy ngươi cùng Lương Sơn Bá ở trên giường làm cái gì?”
Ta nói, “Huynh đệ giúp đỡ nhau thôi.”
Mã Văn Tài: “…”
Người kia vẫn cứ ái muội với ta, làm cho ta thật khó hiểu. Hắn ý muốn ta đổi trở về, không muốn cùng Tần Kinh Sinh kia một phòng, nhưng mà nói thật, Mã Văn Tài tính tình thay đổi khó chiều, hôm nay còn tốt, ngày mai đã có thể chán ghét rồi, thật sự khiến người ta không thể đoán ra. Ta cũng không phải là loại người bao dung rộng lượng, nếu ở chung không cẩn thận thì xô xát cũng sẽ thành lửa, vừa khiến bản thân buồn bực không vui, vừa làm hàng xóm không được yên ổn.
Sau khi ta đứt quãng diễn đạt là ta không có ý muốn quay trở lại, Mã Văn Tài lại tức giận. Tuy rằng lúc này hắn không có ném đồ này nọ, cũng không có quát ta, nhưng sắc mặt lại đen như than, còn chất vấn ta có phải hay không, vì muốn lấy lòng Lương Sơn Bá, cố ý phân rõ quan hệ với hắn? Chuyện này rốt cuộc thì liên quan gì đến Lương Sơn Bá chứ.
“Văn Tài huynh, ngươi biết không, thật sự ngay từ đầu ta cũng không muốn cùng phòng với ngươi. Bởi vì tính cách chúng ta không hợp, miễn cưỡng ở cùng nhau, sẽ chỉ hằng ngày cãi nhau mà thôi.”. Chúng ta tựa như hai ngọn lửa cháy ngùn ngụt, nếu để cùng một chỗ, sẽ vĩnh viễn không tắt, mà chỉ khiến lửa càng cháy càng to mà thôi.
“Vậy ngươi rốt cuộc muốn thế nào?” Mã Văn Tài nói đến đây, hình như đã là cố gắng cực hạn của hắn. Ta thở dài, nhìn thấy đầu mi hắn đã nhăn lại thành hình chữ Xuyên ( ||| ), lẳng lặng nói:
“Đến khi nào Văn Tài huynh có thể nói với ta câu ‘Nếu ngươi muốn đổi, vậy thì đổi’, ta tin lúc đó ta sẽ nguyện ý chung phòng với Văn Tài huynh, hơn nữa, có lẽ không chỉ có ta, mà những người khác cũng sẽ như vậy. Nếu Văn Tài huynh…”
“Nói hươu nói vượn!” Mã Văn Tài cắt ngang lời ta, căm giận phất tay áo, “Diệp Hoa Đường, không muốn ở cùng phòng với ta thì cứ nói thẳng, không cần phải loanh quanh nhục nhã ta!” Nói xong, hắn một cước đá văng cửa, phất tay áo bỏ đi, thân ảnh rất nhanh biến mất trong bóng đêm.
Ai, cho nên mới nói, là bởi vì ngươi như thế này a…
Lời mới vừa rồi của ta, không phải là muốn làm nhục ngươi, ta chỉ là muốn nói, mặc kệ ngươi ở chung với ai, điều đầu tiên là phải biết tôn trọng đối phương. Chỉ khi hai bên cùng tôn trọng nhau, thấu hiểu lẫn nhau thì mới có thể tránh xảy ra mâu thuẫn hay xung đột.
Ta cùng Lương Sơn Bá cũng là như vậy, mà cùng Tuân Cự Bá cũng là như vậy, nhưng sao chỉ đối với ngươi, lại không thể làm được…
Cũng không biết nghĩ cái gì, ta lại lén lút ra khỏi phòng, trở về cái phòng mà ta đã ở mấy tháng trước, trốn sau một cái cây, thò đầu vào xem. Cửa sổ không kín, mơ hồ nhìn thấy Mã Văn Tài đang ngồi dưới đèn đọc sách, Tần Kinh Sinh thì không ở trong phòng, cũng không biết là chạy đi đâu. Ta còn muốn nhìn cho kĩ, không ngờ lại đụng phải tảng đá gây ra tiếng, lỗ tai Mã Văn Tài lại rất nhạy, lập tức liền ngẩng đầu nhìn về phía ta, ta sợ đến mức ôm đầu trốn vào trong bụi cỏ. Trốn mãi ở chỗ đó, không dám ngẩng lên, chỉ sợ có ai lại đây kiểm tra, mãi sau ta mới rón rén ra khỏi bụi cỏ, chạy thẳng về phòng mình.
Hôm nay Tuân Cự Bá không ở đây, buổi tối ta chính là một mình một phòng. Bởi vì hôm qua ta phát hiện ra chuyện Mã Văn Tài bị sách đè là giả, liền bắt đầu hoài nghi tính chân thật của việc ta đêm ngủ đánh người, vì thế liền thử dựng một đống sách ở giữa, kết quả là, sáng hôm sau tỉnh lại, tất cả sách đều không suy suyển, một quyển cũng không rơi xuống.
= = Ta lại bị Mã Văn Tài dọa. Lão nhân gia ngài có thể hay không đừng có lừa gạt người ta a! Một ngày không đùa giỡn ta thì ngươi không chịu nổi s