Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Tác giả: Mặc Giản Không Đường

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 134705

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/705 lượt.

húy, lại khiến trái tim ta vỡ thành từng mảnh.
– Bành!
Dây thừng, đứt rồi.
Trước mắt của ta, tất cả mọi thứ đều mờ nhòa, ta chỉ còn kịp kêu lên sợ hãi, sau đó cả người đều rơi nhanh xuống dưới vực! Bên tai là tiếng xé gió, tựa hồ còn có một chút tiếng kêu thê lương của ai đó. Ngay lúc thân thể ta rơi vào trong nước, xuyên qua những gợn sóng phập phồng, ta mơ hồ nhìn thấy trên vách núi, một người nhảy xuống, động tác nhanh nhẹn và quả quyết.






Truy tìm
Hỏng bét! Như thế nào, sao lại có người nhảy xuống nữa chứ!
Trong lòng ta kêu to không tốt, nỗ lực đạp chân tay trồi lên khỏi mặt nước, muốn bơi lại kéo hắn lên bờ, không ngờ dòng nước chảy xiết, một cơn sóng dồi lại đây cuốn người nọ trôi xa hơn cả mét. Lúc này, lại chợt nghe có thanh âm vang lên: “A Đường, bắt lấy!” Một khúc gỗ bị lực đẩy về phía ta.
Thanh âm này, là, là Mã Văn Tài!
Ta bắt được khúc gỗ, giật mình: “Văn Tài huynh, ngươi sao lại cũng nhảy xuống! Ta biết bơi mà, ngươi nhảy xuống làm cái gì?”
“Chuyện này, nói cũng dài.” Ta lại ho hai tiếng, ngừng lại một chút, đợi cho hai chân bắt đầu hơi nhúc nhích được một chút, mới miễn cưỡng đứng lên, cúi đầu hành lễ với hai mẹ con người kia, sau đó thở dài, nói: “Đa tạ hai vị đã cứu giúp, tại hạ vô cùng cảm kích. Đúng như cô nương đã nói, tại hạ chính là học sinh của trường Ni Sơn, họ Diệp, tên Hoa Đường, là người Thái Nguyên, không biết cô nương tên họ là gì? Diệp mỗ hôm nay đội ơn cứu mạng của hai người, ngày khác nhất định sẽ báo đáp.”
“Công tử xin đừng khách sáo. Mọi người gọi ta là Cốc Tâm Liên, đây là mẹ của ta, chúng ta ở bờ sông này, công tử thân thể còn không khỏe, không bằng trước tiên cứ đến nhà chúng ta nghỉ tạm.”
“Nhưng là, ta còn muốn đi tìm một người…” Ta do dự một chút, liền từ chối, Cốc Tâm Liên cũng chủ động đỡ ta dậy, khóe mắt cong cong, tươi cười nói: “Cho dù muốn tìm người, cũng phải chờ đến lúc thân thể tốt lên mới đi tìm được. Nhà của ta cách nơi này cũng không xa, đi vài bước là có thể đến, công tử đừng từ chối nữa.”
Ta nhìn chính bản thân mình, cũng cảm thấy với tình trạng này thì ta căn bản không có cách nào lặn lội đường xa đi tìm Mã Văn Tài, cũng không lay chuyển được tấm thịnh tình của Cốc Tâm Liên, đành để nàng dìu, từng bước khập khiễng đi về phía nhà nàng.
Nhà Cốc Tâm Liên ở gần thượng nguồn con sông, chỉ là một cái nhà gỗ hai tầng, mặc dù cũ nát, nhưng cũng có thể che mưa che gió. Cốc Tâm Liên nhiệt tình đưa ta đến tận phòng, lại dìu ta ngồi xuống, nấu cho ta một bát canh cá, còn mời đại phu tới xem bệnh cho ta. Đại phu xem bệnh, kê đơn xong, lại ra giá quá cao, các nàng căn bản là không đủ tiền trả. May mắn mà túi tiền của ta cũng không bị nước cuốn trôi, thanh toán tiền cho đại phu xong, ta cũng để lại mười lạng vàng để các nàng sửa sang lại nhà cửa, cũng là để báo đáp ân cứu mạng. Cốc Tâm Liên kiên quyết không nhận, nói cứu người là việc nhân nghĩa, không thể lấy tiền. Ta thấy nàng quyết tâm, đành thở dài thu lại tiền, tính toán ngày sau dùng cách khác để báo đáp.
Đến lúc ăn cơm, Cốc Tâm Liên lanh mồm hỏi han ta về trường Ni Sơn. Nàng nói ở trường nàng cũng có biết một vị công tử, ta vừa hỏi tên, dĩ nhiên là Lương Sơn Bá. Thì ra hắn cùng Chúc Anh Đài trên đường đến trường đã từng gặp qua Cốc Tâm Liên một lần, còn giúp nàng giải vây. Ta cứ tưởng nàng muốn hỏi tình hình của Lương Sơn Bá, không ngờ, Cốc Tâm Liên lại hỏi ta về những chuyện trong trường.
Ngày nào của ta cũng là theo quy luật ba địa điểm, chính là giảng đường, phòng ăn và phòng ngủ, thật sự không có gì đáng nói. Cốc Tâm Liên thấy ta không kể nhiều, không khỏi có chút thất vọng, lại thấy ta vội vã muốn ra ngoài tìm người, liền xung phong giúp ta đi tìm, còn nói phụ cận nơi này, dòng chảy nàng đều nắm rõ, thật sự sẽ giúp được. Nàng chịu giúp ta, ta đương nhiên vô cùng cảm kích, mặc dù còn đang sốt nhẹ, nhưng trên người cũng đã có một chút sức lực, cho nên ta liền cùng với Cốc Tâm Liên đi tìm người.
Ở cạnh nơi ta mắc cạn, cũng không còn nhìn thấy khúc gỗ lúc trước, nói cách khác, có lẽ lúc ta bị đá đập, mất hết tri giác đã buông lỏng tay, bên người cũng không có gì khác. Cho nên nếu như ta có thể bị đánh lên trên bờ, nói không chừng Mã Văn Tài cũng sẽ như vậy.
Mấy ngày trước, lúc ta cùng với Lương Sơn Bá và Tuân Cự Bá đọc sách, Lương Sơn Bá có giảng qua cho chúng ta về đường thủy, thuận tiện cũng nhắc đến một vài tri thức về vấn đề này. Chỗ này dòng chảy chậm lại, mực nước xuống thấp, theo lý thuyết, Mã Văn Tài đáng lẽ phải giống như ta, mắc cạn trên bờ sông mới đúng. Nhưng mà tìm kiếm suốt dọc đường, cũng hỏi thăm không ít người đi đường, tất cả đều nói là không thấy ai rơi xuống nước. Bất quá, điều may mắn là, cũng không ai nhìn thấy xác chết trôi sông, nghĩ đến đây làm cho ta cũng miễn cưỡng mà thở phào.
Tìm suốt cả buổi chiều, vẫn như lúc trước, một chút tin tức cũng không có. Ta cũng không có tâm tình trở về trường, đành theo Cốc Tâm Liên về nhà nàng, tính toán ở lại một đêm, ngày mai lại đi