Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Tác giả: Mặc Giản Không Đường

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 134708

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/708 lượt.

ao?
Buổi chiều ngày thứ hai, Tuân Cự Bá đã trở về, ta cũng không biết hắn xuống núi làm gì, nhưng mà thấy hắn mặt mày rạng rỡ, hẳn là chuyện tốt. Sau khi hắn trở về, nghe nói ta đã ở đây, cao hứng không thôi, định giơ tay khoác vai ta, lại bị Lương Sơn Bá ngăn lại. Tuân Cự Bá không hiểu chuyện gì, mà Lương Sơn Bá lại xấu hổ nhìn ta, rồi lẩn đi rất xa, kéo theo cả bọn Tuân Cự Bá cùng Chúc Anh Đài, không để cho bọn họ như trước cùng ta kề vai sát cánh.
Hắn làm như vậy là vì nguyên nhân gì, cơ bản ta cũng có thể đoán được. Đơn giản là hắn biết ta là con gái, cảm thấy nam nữ thụ thụ bất thân, cho nên mới cố tình xa cách. Buổi sáng nay, hắn còn âm thầm tìm ta nói chuyện, đại ý là ta còn là cô nương, không nên ở trong trường với con trai, vẫn là sớm nên nghỉ học về nhà đi, đừng để cho gia đình lo lắng.
Con mọt sách này, thật là chuyện gì cũng chõ mồm vào, cũng may là hắn có ý tốt, vì thế ta liền giải thích cho hắn là ta phải đến trường học thay cho ca ca, vì ca ca của ta ốm yếu liệt giường, lại không muốn phụ lòng cha mẹ đã kỳ vọng con có tiền đồ, vì vậy mới muốn đến trường học tập. Ta thân là muội muội của hắn, là chủ động xin đi, để huynh trưởng có thời gian tĩnh dưỡng, lại không bị chậm trễ việc học, nên ta tạm thời thay hắn ở thư viện đọc sách. Vân vân và vân vân, khiến người ta cảm động đến rơi lệ, Lương Sơn Bá nghe xong, liên tục thở dài, cảm thán ta là người trọng tình trọng nghĩa, vì người nhà mà không sợ mạo hiểm. Giờ phút này, cái tên ca ca ăn chơi đàng điếm ở trong nhà của ta, e rằng có lẽ đang hắt xì hơi liên tục rồi.
Nhưng khó khăn là, chuyện này mới giải quyết xong thì chuyện khác lại đến. Lương Sơn Bá nghe chuyện của ta xong, thề thốt hứa giúp ta giữ bí mật, chờ cho đến khi ca ca ta khỏi bệnh đi học. Nhưng vấn đề nghỉ ngơi buổi tối, hắn nghe nói ta phải ngủ trường kỉ, liền kiên quyết không đồng ý, nói ta là con gái, làm sao mà ngủ ở cái nơi cứng rắn như vậy được. Nhưng mà ta cũng không thể ngủ cùng với Tuân Cự Bá, lại cũng không có lí do gì mà bắt con nhà người ta ngủ ở trường kỉ, vì thế Lương Sơn Bá cuối cùng đành ra một cái hạ sách “long trời lở đất”.
Hắn muốn đổi phòng cho Tuân Cự Bá, để sau đó ta có thể ngủ trên giường, hắn sẽ ngủ ở trường kỉ.
Hắn vừa nói xong, ánh mắt Chúc Anh Đài nhìn ta đang từ một kẻ qua đường đột nhiên thăng cấp thành người phá hoại hòa bình thế giới. Nàng kiên quyết không đồng ý, kéo Lương Sơn Bá qua một bên, hỏi hắn xem mọi chuyện rốt cuộc là thế nào, có phải ta đã nói với hắn cái gì không? Ta cũng không nghĩ Lương Sơn Bá có thể tốt đến mức độ nào, nên cũng muốn khuyên hắn, ai ngờ hắn không chịu nghe, kiên quyết nói ý hắn đã quyết, hơn nữa còn nhờ Tuân Cự Bá chiếu cố tốt cho Chúc Anh Đài, còn dặn Chúc Anh Đài phải chú ý một số việc, buổi tối trước khi ngủ phải uống nước hương nhu. Tuân Cự Bá thần trí đã hoàn toàn bay đâu đâu, Chúc Anh Đài thì rống lên với ta hai câu, sau đó liền quay đầu bỏ chạy, có gọi thế nào nàng cũng không quay lại.
Mọi người liền khẩn trương, vội vàng đi tìm, nhưng tìm thế nào cũng không thấy, lúc này lại vừa hay gặp được Mã Thống, Lương Sơn Bá liền hỏi thăm hắn có thấy Chúc Anh Đài đâu không? Mã Thống nói hắn không thấy, lại hỏi chúng ta có thấy công tử nhà hắn không, hắn nói công tử nhà hắn lúc nãy còn đang ở chỗ này, chớp mắt đã biến mất không thấy tăm hơi. Chẳng lẽ Chúc Anh Đài lúc nãy là chạy đến đây tìm Mã Văn Tài?
Ta đột nhiên cảm thấy thực tức giận, đang định nói Lương Sơn Bá cứ việc quan tâm đến hiền đệ hay vợ hắn thì tốt rồi, đừng có quan tâm đến ta, thì lại có học sinh vội vàng hoang mang chạy tới, vừa thấy chúng ta liền lớn tiếng kêu lên có chuyện không tốt. Lương Sơn Bá vội vàng đuổi theo kéo hắn lại, để hắn chậm rãi kể ra là có chuyện gì, học sinh kia thở hổn hển, lớn tiếng kêu lên:
“Sau, phía sau núi đất đang lở. Chúc công tử và Mã công tử, hai người đều ngã xuống núi!”
“Ngươi nói Mã công tử nào? Có phải là Mã Văn Tài không?”
Ta biến sắc, một phen nhấc cổ áo học sinh kia lên, quát to. Lương Sơn Bá vội ngăn tay của ta lại, trong lòng cũng nóng như lửa đốt, hỏi ngay: “Sao lại như vậy, lẽ nào là Anh Đài và Văn Tài huynh? Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?”
“Chuyện là, là như vậy. Vừa rồi ta đứng ở xa xa, nhìn thấy Chúc công tử đi cùng Mã công tử, hình như là cãi nhau chuyện gì đó, Mã công tử sau đó bị đánh mấy cái, sau đó núi đột nhiên xảy ra lở đất…”
Người này nói năng dài dòng, ta không kiên nhẫn nghe hết, để mặc hắn ở đó, ta chạy sấp chạy ngửa về phía vách núi!






Tìm cứu viện
Vội vội vàng vàng đi đến sau núi, lúc này không ít người đang vây quanh đây, đều đứng hết ở vách núi, chụm đầu vào bàn bạc, còn có người cầm dây thừng đang cố sức kéo. Chân ta không tự giác liền run rẩy, liều mạng chạy đến xem, lại thấy có người đang đứng đo hét lớn: “Kéo lên kéo lên, cố thêm chút nào, mọi người cùng kéo!
Chẳng lẽ…Bọn họ không sao?
Trong lòng ta vui vẻ, nhưng khi chạy tới vách đá, mới phát hiện ra chiều dài dây thừng chỉ có thể dài vừa đủ c