Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Tác giả: Mặc Giản Không Đường

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 134702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/702 lượt.

o nên mới sốt. Ta vội bảo Cốc Tâm Liên đẩy Mã Văn Tài lên trên lưng ta, cõng hắn từng bước từng bước đi lên cầu thang lên tầng hai của nhà gỗ, dưới sự hỗ trợ của đại thúc đem hắn đặt lên giường. Mã Văn Tài, hắn thật sự quá nóng vội, chân đã bị thương còn muốn cậy mạnh, chờ ta trèo lên thì hắn chết được à!
Bất quá, xem bộ dạng này của Mã Văn Tài, có lẽ nửa ngày một ngày cũng không tốt lên ngay được, còn phải làm phiền đại thúc vài ngày. Đại thúc tuy là bất mãn với Mã Văn Tài, nhưng cũng không có ý xua đuổi chúng ta, hơn nữa còn nói với ta, tiểu huynh đệ à, ngươi muốn ở đây mấy ngày cũng được, nhưng phải đảm bảo trông vị tiểu tổ tông kia cho chặt, đừng để cho hắn không có việc gì cũng nổi điên sủa loạn cắn người.
Ta do dự mà đứng ở mép giường, giây tiếp theo, bàn tay giấu sau lưng của ta đã bị Mã Văn Tài túm được. Hắn cầm bàn tay của ta lên xem, hô hấp trở nên dồn dập, thân thể cũng run run. Ta định rút tay về, nhưng Mã Văn Tài lại nắm chặt cổ tay của ta, giọng khàn khàn: “Tay của ngươi…”
“Không sao đâu, chỉ là bị bật hai cái móng tay mà thôi, bây giờ cũng không đau, một thời gian nữa rồi nó lại mọc lại thôi.” Ta cười ha hả, theo thói quen định lấy tay vò tóc, lại nhận ra cả hai tay của ta đều bị Mã Văn Tài nắm lấy, muốn rút cũng không rút ra được, đành phải bỏ ý định đó đi, lại giải thích cho hắn, “Ngươi cũng hiểu mà, phía sau núi đá xếp chồng khít, cũng chỉ có thể dùng móng tay bám vào. Nhưng mà, ta thề là không đau đâu, cũng không còn chảy máu, không có việc gì thật đó, cũng may mà móng tay ta tương đối ngắn, nếu móng tay mà dài, không chừng sẽ ngã xuống luôn, ha ha.”
Thật sự là ta không có thấy đau. Lúc ở phía sau núi, bởi vì quá khẩn trương, nên cũng không đau. Sau đó rơi xuống sông liền ngất đi, được Cốc Tâm Liên cứu, lại còn mời đại phu bôi thuốc cho ta, hiện tại cơ bản đã không có chuyện gì. Dù sao cũng không phải là vết thương lớn, không có gì đáng ngại. Lại nói, chân Mã Văn Tài bị thương mới thực là trọng thương, cũng không biết giờ thế nào.
Ta nhấc chăn lên nhìn một chút, đại thúc đã băng bó tốt cho hắn, chỉ vì người kia lúc nãy cậy mạnh, lại chạm vào miệng vết thương, khiến máu chảy ra thấm ướt băng gạc. Ta đổi băng mới cho hắn, lại muốn đi nấu canh cá, nhưng Mã Văn Tài lại cứ giữ lấy cánh tay ta, nhất quyết không cho ta đi.
“A Đường, đừng nhúc nhích, cứ ngồi yên ở đây đi.” Thanh âm của hắn trầm thấp, lòng bàn tay lại nóng bỏng như lửa, ánh mắt nhìn ta trầm tĩnh lại mang chút u buồn. Ta không tự chủ được, liền không giãy dụa nữa, lẳng lặng ngồi ở bên cạnh giường. Mã Văn Tài chậm rãi rút tay lại, thân thể hơi nghiêng một chút, do dự mở miệng nói với ta:
“A Đường, ta muốn ôm ngươi một cái, có thể chứ?”
Ta sợ run một chút, theo bản năng muốn cự tuyệt. Nhưng nhìn Mã Văn Tài thần sắc hốt hoảng, ngày thường hắn kiệt ngạo bất tuân, vậy mà giờ trong ánh mắt lại đầy sự cầu xin thì ta lại không nỡ. Vì thế giây tiếp theo đã bị Mã Văn Tài dùng sức kéo vào trong lòng. Thân thể hắn cũng nóng bỏng, cánh tay phát run, cằm đặt trên đỉnh đầu ta, hô hấp ồ ồ, thanh âm càng thêm một chút khàn khàn:
“A Đường, ta thực sự rất sợ…Ngươi biết không, ta thật sự rất sợ…” Cánh tay hắn càng ôm chặt ta hơn, trong giọng nói lại thêm một phần nghẹn ngào, “Ta sợ rằng, sợ rằng ngươi sẽ không bao giờ quay lại nữa…”
Có cái gì nóng nóng rơi trên bờ vai của ta, một giọt lại một giọt. Tay của ta cũng không tự giác mà run, muốn nói với hắn cái gì đó, nhưng lại không thể cất thành tiếng, để cho thanh âm trầm thấp mà run rẩy của Mã Văn Tài, từng chút, từng chút, như một cái búa tạ đập vào trong trái tim ta.
“Vì sao, tại sao phải chịu nguy hiểm vì ta? Bảo ngươi giết con gấu ngươi cũng làm, không để ngươi cứu ta thì ngươi lại nhảy xuống, ngươi không thể lúc nào cũng nghe lời của ta sao? Mẹ ta đã bỏ rơi ta rồi, nếu ngươi cũng đi nốt, còn lại một mình ta, thì ta phải làm thế nào bây giờ…”
“Văn Tài huynh…” Trong lòng ta phi thường khổ sở, ngoài miệng lại không biết phải nói gì, vừa mới gọi tên hắn, đã bị Mã Văn Tài ngắt lời, gằn từng tiếng nói với ta: “Gọi ta là Văn Tài.”
Ta khụt khịt mũi, hốc mắt liền đỏ hết lên, tầm mắt cũng mờ mịt. Chỉ mơ hồ nhìn thấy người đối diện hình như cười khẽ, trong miệng còn nói: “Ngốc nghếch, khóc cái gì?” Giọng nói của hắn tuy mang chút khinh thường, nhưng động tác lau nước mắt cho ta lại vô cùng dịu dàng. Ta thấy lòng bàn tay hắn vẫn nóng bỏng như cũ, vội dùng tay áo chùi chùi khóe mắt, muốn đứng dậy vò khăn đắp lên trán hắn để hạ nhiệt. Mã Văn Tài lại một phen nắm lấy tay ta, ấn đầu ta vào lồng ngực của hắn: “A Đường, đừng gấp, ta không sao đâu, ngươi bây giờ đừng đi đâu cả, ta còn có chuyện muốn hỏi ngươi. ”
Đầu ta lúc này rất gần trái tim của hắn, ta nghe rõ mỗi từng nhịp đập như tiếng trống, làm ta không thể tập trung suy nghĩ bất cứ cái gì. Ta biết rõ ta đang lấy thân phận con trai, cùng hắn như thế này là rất không bình thường, nhưng cũng không biết phải làm thế nào, chỉ cảm thấy, lúc này dựa vào hắn, trong lòng thấy vô cùng an bình, dù sao…xung quanh cũng không có


XtGem Forum catalog