Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn

Tác giả: Mặc Giản Không Đường

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 134706

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/706 lượt.

tìm tiếp. Vì chiêu đãi ta, hai mẹ con nhà họ Cốc lại đi đánh cá tươi, lại còn lo ta đang đau không ăn nổi cá, cũng nhường canh cá cho ta uống. Những người này tâm địa thật sự thiện lương, khiến ta hạ quyết tâm, chờ đến lúc về trường, nhất định phải báo đáp thật hậu hĩnh cho các nàng.
Đêm đó, Cốc Tâm Liên muốn ta ngủ ở phòng của nàng, còn nói nàng sẽ sang phòng mẹ ngủ cùng. Bởi vì ta trên người còn mặc đồng phục của trường Ni Sơn, nên cũng không tiện nói với nàng, ta cũng là con gái, chỉ đành ngượng ngùng tiếp nhận ý tốt của nàng. Đứng trước cửa sổ ngốc một lát, Cốc Tâm Liên lại bưng một ấm trà tới, giúp ta pha một tách trà nóng. Lúc này, ta đột nhiên chú ý trên bàn có một chồng giấy, trên giấy chi chít là chữ, không khỏi tò mò đi qua xem, hỏi: “Tâm Liên cô nương, đây là chữ ngươi viết sao?”
“Đúng vậy.” Cốc Tâm Liên buông ấm trà, tươi cười nói: “Thật ra, cha ta cũng là người đọc sách, khi người còn sống người còn từng giữ một cái chức nhỏ ở huyện nha. Mấy năm nay ta mới học theo cha, chữ viết còn chưa lưu loát, Diệp công tử, ngươi dạy ta một chút đi.”
Ta nghe Cốc Tâm Liên nói như vậy, liền cầm tờ giấy điệp lên xem, vừa nhìn thấy liền gật đầu: “Chữ viết rất đẹp. Trong nhu có cương, thanh mà không tục.” So với chữ ta viết thật ra còn dễ nhìn hơn, bất quá, ta cũng không thể nói ra những lời này, cho nên ta chỉ có thể buông giấy, khen ngợi nàng. Cốc Tâm Liên sợ run một chút, lại hơi giận dữ nói: “Đáng tiếc ta là con gái, không có cơ hội đến trường đọc sách. Nhưng mà, Diệp công tử, không biết trong trường các ngươi có thu nhận tạp dịch là con gái không? Ta nghĩ, nếu có cơ hội nghe giảng bài, dù có làm người hầu trong trường, ta cũng tình nguyện.”
“Cái này, thực ra là có. Y xá thì có chị em Vương Lan Vương Huệ, phòng giặt giũ và phòng bếp cũng không ít nữ nhân. Mấy ngày trước, ta nhớ hình như Tô đại nương còn nói công việc bây giờ càng ngày càng nhiều, thiếu người giúp đỡ, nếu ngươi muốn làm, ta có thể nói trước với sư mẫu một câu, để ngươi làm chút việc vặt trong trường, muốn đọc sách hay là học cái gì, thì cứ tìm ta là được.” Sư mẫu đối với mọi người đều tốt, ta chỉ cần thỉnh cầu nàng một chút, hẳn là được rồi. Mẹ con Cốc gia giúp ta nhiều như vậy, lại cứu tính mạng của ta, ta giúp ta cũng là phải phép.
“Thật sao! Diệp công tử, tốt quá rồi.” Cốc Tâm Liên thấy ta đồng ý giúp nàng đến trường, không khỏi mừng rỡ. Ta lại vì nghĩ đến Mã Văn Tài sống chết chưa rõ, nên cũng không cao hứng nổi. Cốc Tâm Liên thấy ta sốt ruột, lo nghĩ, nàng đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, nghiêm cẩn nói với ta:
“Diệp công tử, cách đây mấy lối rẽ, có một vị đại thúc đối với chúng ta tốt lắm. Hắn khi rảnh rỗi liền thích ngao du xung quanh, có lẽ, nếu tìm được hắn thì có thể hỏi thăm nơi Mã công tử dạt vào.”
“Tốt quá, chúng ta đi luôn đi.” Ta lúc này đã muốn đứng dậy, nhưng lại chú ý thấy ngoài cửa sổ trời đã tối đen, liền nói với Cốc Tâm Liên, “Giờ cũng muộn rồi, để ngươi ra ngoài lúc này không tốt. Như vậy đi, Tâm Liên cô nương, ngươi cho ta mượn thuyền một chút, cũng nói luôn cho ta nơi ở của vị đại thúc kia, ta tự mình đi là được.”
“Ai, Diệp công tử, ngươi đừng vội.” Cốc Tâm Liên vội vàng ngăn ta lại, “Bây giờ đã trễ thế này, không còn nhìn rõ đường, ngươi lại không biết chèo thuyền, vạn nhất lại rơi xuống nước thì phải làm sao? Ngươi hôm này cứ ở lại đây một đêm, sáng sớm mai chúng ta sẽ lên đường, được không?”
“Cũng được.” Ta mệt mỏi quay lại ghế tựa, định uống trà, không may lại bị bỏng một chút. Cốc Tâm Liên thở dài, dặn ta phải nghỉ ngơi, sau đó đi ra ngoài. Ta cả đêm nằm trên giường trằn trọc không yên, tuy rằng không ngừng ru ngủ bản thân, nhưng làm thế nào cũng không ngủ được, sáng hôm sau khi Cốc Tâm Liên đến, hai mắt của ta đã như gấu trúc rồi.
Cốc Tâm Liên đi đánh cá buổi sớm về, liền chèo thuyền mang đi đến chỗ ở của vị đại thúc kia. Ta vốn là muốn giúp nàng chèo, nàng lại kiên quyết không chịu, nói ta tinh thần suy sụp, giờ phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Ta đúng thật là tinh thần không tốt, tối qua cả đêm không ngủ được, hôm nay thật ra rất mệt mỏi, ngồi trong thuyền nhỏ, lắc lư nhịp nhàng một lát thì liền mơ màng, đến lúc mở mắt ra, đã thấy trong tầm mắt tràn ngập một màu hoa đào.
“Quái, nơi này là…” Ta nhìn khắp núi đều là hoa đào, cảm thấy nơi này nhìn rất quen mắt. Cốc Tâm Liên một bên dùng sào dài kéo thuyền vào bờ, một bên nhìn ta cười: “Nơi này rất đẹp phải không? Khắp nơi đều là hoa đào, không biết phải trồng bao lâu rồi mới có được quang cảnh như hôm nay. Có thể đến nơi này, kẻ tiểu nhân cũng có thể thành thần tiên.”
“Phải, nơi này thật sự là tiên cảnh chốn nhân gian…” Ta ngoài miệng trả lời, trong lòng lại càng thêm nghi hoặc. Cho đến khi Cốc Tâm Liên đem thuyền đến một cái tiểu đình, buộc chắc dây thuyền rồi nói với ta: “Diệp công tử, ngươi cứ đứng đây chờ nhé, đại thúc tính tình cổ quái, không thích gặp người lạ, ta đi báo trước một lát sẽ trở lại.”. Nhìn thấy tiểu đình quen thuộc, lúc này ta mới sực nhận ra, liền giữ chặt tay áo của Cốc Tâm Liên, mỉm cười với nàng:
“Không cần đâ