Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2990 lượt.
ất nhiều thứ, khiến cho bạn lúc cười vui, căn bản sẽ không nhìn ra lệ nơi đáy mắt kẻ khác. Khi cô cùng mẹ Uông Đào tâm sự chuyện gia đình, cô nào có thể ngờ, người mình yêu nhất đang ở gần trong gang tấc, vì cô mà trái tim tan vỡ!
Anh ngạc nhiên nhìn cô, không thốt nên lời.
“Hàng, từ khi quen anh, em cũng chỉ muốn cùng anh… ở một chỗ…” Thực ra, cô không cố ý muốn giữ lại cái gì cho anh, chỉ là không muốn cùng những người đàn ông khác ngoài anh có bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào. Giống như một loại bản năng kháng cự của phụ nữ.
“Cảm ơn em!”
Anh ôm lấy thân thể cô, kéo cằm cô, từng nụ hôn thâm tình mà nhỏ vụn đáp xuống môi cô, phát ra tiếng nỉ non trầm khàn: “Bất kể ở quốc gia nào, thời đại nào, lời em nói đều là những lời ngợi khen lớn nhất đối với đàn ông!”
“Bởi vì, em yêu anh!” Cô hôn trả anh, da thịt trần trụi dính chặt lấy nhau cùng một chỗ, xúc giác khác nhau, nhiệt độ cơ thể khác nhau, ma sát làm phát ra những tia lửa khác nhau.
Cô dang chân ngồi lên đùi anh… Đã không còn đau đớn, có chăng là khoái cảm đặc thù từ đầu lưỡi dây dưa trong nháy mắt truyền đến nơi họ kết hợp với nhau… rồi từ nơi đó lan tràn đến toàn thân. Anh ôm cô càng chặt hơn, chặt đến nỗi cô không cách nào nhúc nhích, để mặc anh rút ra thật chậm, rồi lại thăm dò tiến vào.
“Còn đau không?” Thấy cô lắc đầu, anh mới bắt đầu chuyển động thong thả từng chút một, thật cẩn thận quan sát biểu hiện của cô.
Du thuyền lắc lư càng lúc càng nhanh, trên mặt biển nổi lên tầng tầng bọt nước. Thuyền đong đưa mạnh đến nỗi khiến Lăng Lăng choáng váng từng cơn, trước mắt một mảnh mơ hồ, ngoại trừ những hạt trân châu rung lắc kịch liệt nơi mắt cá chân, cô không còn nhìn thấy gì nữa…
Rất nhiều ký ức bị lắc ra, rơi xuống trước mắt cô.
Từ lần đầu tiên họ chat chit, lần đầu tiên ái mộ nhau, hẹn nhau gặp mặt; gặp nhau lần đầu ngoài cổng ký túc xá nữ, ngày bảo vệ tốt nghiệp là lần đầu tiên họ đối diện nhau trong thời gian dài; lần đầu tiên họ ôm nhau, lần đầu nói chuyện thâu đêm; còn có, khi ở thành phố B, cô lần đầu tiên phát hiện mình đã yêu anh…
Trong lúc nhớ lại, Lăng Lăng rốt cuộc không còn cảm thấy đau đớn không chịu đựng nổi, ngược lại cảm thụ được một cơn khoái cảm tuôn trào toàn thân, không rõ là cảm giác gì, giống như trên thế giới chỉ còn lại hai người họ, mà anh chính là tất cả của cô! Thân thể cô cũng không còn thuộc về chính mình, mà hoàn toàn thuộc về anh…
Chấm chấm chấm chấm chấm chấm chấm chấm chấm chấm chấm chấm chấm (Tỉnh lược những chỗ có chứa TT! Các bạn thân yêu tùy ý phát huy trí tưởng tượng, tùy ý YY!)
Cùng lúc dòng nóng bỏng từ thân thể anh phun trào, anh nhanh chóng bắt được môi cô, để cho tiếng kêu cuồng nhiệt biến mất trong miệng cô, để hạnh phúc chảy xuôi trong thân thể ôm lấy nhau của hai người.
Này rượu ngọt ủ lâu năm, hôm nay cuối cùng cũng tỏa hương say lòng người. Này tình yêu gặm nhấm con người, hôm nay rốt cuộc tu thành chính quả.
Lăng Lăng ôm anh thật chặt, nhưng cứ luôn cảm thấy dù ôm chặt đến mấy cũng không an toàn. “Anh có thể đừng rời bỏ em không? Anh không thể rời bỏ em…”
Thời khắc người phụ nữ hiến dâng thân thể, cũng là dâng hiến toàn bộ bản thân. Cô sợ hãi, bởi vì cô đã không còn gì nữa, nếu Dương Lam Hàng rời bỏ cô, cô sẽ phát điên mất.
******
Trong phòng tắm, ánh sáng yếu ớt chiếu lên từng dấu hôn trên người Lăng Lăng, nói không rõ là đau, hay là ngọt?
Đem những tia nước âm ấm tẩy rửa thân thể sau yêu đương cuồng nhiệt, nước bắn lên những dấu xanh tím, hơi có cảm giác đau rát.
Lăng Lăng thẹn thùng xoay người, không dám đối mặt với ánh mắt không chút kiêng dè của Dương Lam Hàng. Anh từ phía sau ôm lấy eo cô, xoay cô lại, đặt trên vách tường thủy tinh lạnh lẽo…
“Anh?!”
“Once more?”
——————-
0 Ở đây tác giả chỉ dùng một chữ “爱” (ái) để diễn tả cho hai câu, bạn có thể hiểu chữ “yêu” thứ nhất là “sex”, chữ “yêu” thứ hai là “love”.
“Once more?”
Câu hỏi của Dương Lam Hàng khiến Lăng Lăng không biết phải trả lời ra sao. Cô khép đôi mắt, khuôn mặt bị hơi nước hun nóng bừng.
Cần gì phải lên giọng chứ?! Cứ trực tiếp thấp giọng mà nói cô cũng sẽ không từ chối.
Cách một màn hơi nước dày đặc, cô mơ hồ cảm giác được tầm mắt anh nhìn chằm chằm vào mặt mình, chờ đợi câu trả lời của cô. Cô cắn cắn đôi môi đỏ mọng sưng tấy. “Anh nói gì cơ? Em nghe không hiểu!”
Dương Lam Hàng hết biết nói gì luôn. Đã thấy người giả ngu, nhưng chưa từng gặp ai trong lúc này mà vẫn giả ngu.
…
Cả thế giới đều xoay quanh những tiếng thở dốc cùng va chạm.
…
Đêm đó, trên người Dương Lam Hàng đã không còn hương hoa nhài thanh nhạt, từ bên trong anh toát ra một loại mùi nguyên thủy nhất, mùi hương ấy hòa vào trong cơ thể cô, không bao giờ phai nhạt.
Đêm đó, anh nói, thân thể cô thực sự quá xinh đẹp quyến rũ, rất mất hồn, khiến anh không cách nào ngừng muốn cô…
Lăng Lăng cong hai chân, để anh lần lượt tiến vào.
Đêm đó, anh ngửi hương thơm trên tóc cô, hôn đôi môi cô, liếm bên tai cô, nói với cô: