Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342994
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2994 lượt.
a…
******
Bức màn tím thẫm che khuất ráng chiều nhuốm đỏ cùng những con sóng nhấp nhô. Xuyên qua ánh sáng mờ nhạt trên rèm cửa, cả căn phòng nhuộm dần một màu đỏ sẫm.
Bạn công tử phong lưu nào đó nói: Màu tím dễ dàng khơi gợi mơ tưởng xa xôi của con người nhất. Nhưng không biết rằng, ở thời khắc nhất định nào đó, màu trắng thuần khiết cũng không kém phần lẳng lơ, trêu ghẹo…
“Lăng Lăng…” Dương Lam Hàng mơ hồ gọi tên cô.
Nhiều năm như vậy, anh đã hình thành thói quen phỏng đoán thâm ý của cô trong mỗi lời nói qua mạng Internet hư ảo, cũng quen thận trọng quan sát ánh mắt hòng đoán biết thế giới nội tâm của cô. Anh đã tự nhủ không biết bao nhiêu lần: Mình không quan tâm liệu có sở hữu được hay không, chỉ cần mỗi khi muốn gặp cô ấy đều có thể nhìn thấy là được rồi…
Trên thực tế, là đàn ông, ai có thể chân chính thực hiện được “vô dục vô cầu”?! Anh làm sao tránh khỏi những phút giây cô đơn tịch mịch, vô số lần thầm gọi tên cô trong lòng! Đã bao nhiêu lần mơ tưởng đến một ngày này…
Hiện tại, được ôm lấy cô chân thật, chạm đến nhiệt độ cơ thể cùng sự mềm mại của cô, anh mới hiểu được kiểu yêu đương tinh thần tự cho là thỏa mãn kia mới nực cười biết bao… Anh chỉ muốn làm một việc, đem cô đặt dưới thân, cần gì đoạt nấy, anh muốn đem cả sinh mệnh dẫn nhập vào trong cơ thể cô…
Áo ngực bằng ren trắng toát mở ra dưới đầu ngón tay quất quýt của anh, vô tội xuôi theo ra giường mềm mượt rơi xuống, những đường cong phập phồng ẩn hiện của thiếu nữ hiện lên toàn bộ trước mắt… Lăng Lăng lần đầu tiên phơi bày thân thể trước một người đàn ông. Cũng là lần đầu tiên nhìn rõ, trong đôi con ngươi đen nhánh thâm sâu phản chiếu rõ nét cơ thể vừa lả lướt, vừa tinh tế, nhỏ bé của cô.
“Không cần… nhìn… không được.” Giờ phút này, cho dù có yêu đối phương nhiều đến mấy, Lăng Lăng cũng không cách nào chịu được nhiệt độ nóng bỏng trên mặt. Cô ngượng ngùng nâng người, vươn tay che đi đôi mắt rực lửa của anh…
Thế nhưng, hoàn toàn ngoài dự kiến của cô, Dương Lam Hàng trái ngược hẳn với phong cách ga-lăng thường ngày, bắt được cổ tay cô, thuận thế đem cô ấn ngược trở lại trên chăn mỏng. Tay cô bị giữ lên cao hai bên đầu, đặt trên mái tóc dài tán loạn, nửa người dưới bị anh áp chận lên, không thể nhúc nhích.
Anh nhìn cô thật sâu, thân mình trắng như sứ, tóc dài tựa tấm màn đen, mơ hồ tỏa ra một tầng ánh sáng tím, tựa như ảo mộng. Anh cẩn thận tinh tế đọc từng chi tiết của cô, đọc thấy hơi thở cả hai đều không còn tiết tấu, nhịp tim hai người càng lúc càng kịch liệt cuồng loạn… Đọc thấy lý trí của anh hoàn toàn đánh mất, cả cơ thể lẫn trái tim đều đặt lên người con gái dưới thân….
Lăng Lăng thấy không ngăn cản được ánh mắt của anh, đành tự mình nhắm mắt lại. Cô những tưởng nhắm mắt rồi sẽ không nhìn được gì cả, có thể thoát khỏi tình cảnh xấu hổ chết người này, nhưng không ngờ rằng, không có thị giác quấy nhiễu, tri giác ngược lại càng thêm nhạy cảm.
Anh khẽ áp lên người cô, hương hoa nhài bị hơi thở dồn dập của anh thổi bay… Đầu ngón tay khẽ run của anh đặt trên thân thể cô.
“Ưm…” Cô run rẩy một trận từ đầu đến chân, cảm giác vui thích kỳ diệu theo đầu ngón tay anh lan khắp toàn thân.
Lăng Lăng mở mắt ra, rõ ràng là khuôn mặt vô cùng quen thuộc, hiện giờ bỗng trở nên thật xa lạ. Anh là Dương Lam Hàng sao?
Là thầy giáo Dương thích cười nhẹ hờ hững, trầm tĩnh thanh cao đó ư?
Là thầy giáo Dương vẻ mặt cương trực nghiêm nghị không thể xâm phạm ở trên lớp đó ư?
Là thầy giáo Dương cùng cô nghiêm túc thảo luận vấn đề khi hướng dẫn đề tài đó ư?
Không phải! Tuyệt đối không phải!
Trước mắt, người đàn ông đang ôm lấy cô, đôi mắt sáng mờ đi, làn môi mỏng hé mở vô cùng gợi cảm…
Anh là yêu nghiệt! Anh là người đàn ông của cô!
Thấy cô bất động, Dương Lam Hàng buông tay ra, chậm rãi cởi nút áo, dây lưng, cởi áo sơ-mi, hành động tuần tự trước sau vẫn chuẩn mực như vậy, thong dong như vậy, nhanh chóng nhưng không vội vàng hấp tấp.
Ánh sáng càng mờ nhạt, tiếng sóng biển càng mãnh liệt. Trên con thuyền hơi chồng chềnh, sắp xảy ra một hồi phong hoa tuyết nguyệt, khiến cô có chút xốn xao, có chút chờ mong…
Nhất thời hưng phấn, Lăng Lăng đưa tay, nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt nhẵn nhụi êm mượt của anh, bờ vai dẻo dai của anh, vòm ngực rộng lớn của anh, còn cả thắt lưng không chút mỡ thừa của anh. Bình thường nhìn anh mặc quần áo rất có phom, biết dáng người anh rất đẹp, không ngờ cảm giác chạm vào da thịt còn tuyệt vời hơn.
“Hàng…” Cô run giọng gọi tên anh, bởi vì ấp ủ đã lâu, lần đầu tiên gọi cứ tự nhiên, tốt đẹp đến thế. Nghe ra giống như cặp vợ chồng già, đã dắt tay nhau qua cả một quãng đường đời.
Anh cũng không lập tức bắt đầu, mà là… nửa quỳ trên giường, nâng bắp chân của cô lên, từ túi quần lấy ra một chiếc lắc màu bạc, trên mặt đính một chuỗi những hạt trân châu trắng muốt hình giọt nước…
“Cái này anh mua nhiều năm trước.” Anh nâng chân Lăng Lăng lên, một mặt đem chiếc lắc trân châu thánh khiết đeo vào mắt cá chân cô, mặt kia thấp giọng nói: “Mỗi lần nhìn nó, anh đều tưởng tượng bộ