Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342995
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2995 lượt.
cho thấu đáo. Chỉ cần có thể làm ra kết quả tốt, kinh phí không thành vấn đề.”
Dương Lam Hàng gật đầu. “Vâng, tuần sau tôi sẽ đi.”
“Tốt lắm.” Hiệu trưởng Châu vỗ vai Dương Lam Hàng, nhìn thoáng qua Bạch Lăng Lăng, cái nhìn không một chút trách cứ, phần nhiều là lo âu. “Hàng, sắp tới bình chọn giáo sư rồi, có một số việc… phải chú ý ảnh hưởng một chút.”
“Tôi… hiểu.”
“Hiểu là tốt rồi! Cậu còn trẻ, tương lai vẫn còn phải tham gia bình chọn Thanh niên kiệt xuất, học giả Trường Giang, có thể cả viện sĩ… Nhất định phải nắm chắc cơ hội thật tốt. Bố cậu kỳ vọng rất cao vào cậu…”
Lăng Lăng nghe ra, hiệu trưởng Châu nói những lời này không phải cho Dương Lam Hàng nghe, là ông cố ý nhắc nhở cô: Dương Lam Hàng không phải một chàng trai bình thường, cuộc đời anh sẽ được gắn với đủ loại vinh quang, những vinh quang đó tất nhiên không chấp nhận bất kỳ một vết nhơ nào… Nếu yêu anh, tất sẽ không muốn trở thành vết nhơ tẩy không đi trong cuộc đời anh, hủy hoại những vinh dự mà anh có thể dễ dàng đạt được!
Hiệu trưởng Châu đi rồi, Lăng Lăng mới nói: “Sau này… anh không cần đưa em về nhà trọ nữa. Nhỡ đâu để người khác biết quan hệ của chúng ta…”
Anh đã vì cô mà từ bỏ tất cả ở Mỹ, cô không thể lại làm cho anh “thân bại danh liệt”.
“Loại chuyện này có thể giấu được một lúc, không giấu được một đời, người khác sớm muộn gì cũng biết.”
“Nhưng không phải lúc này.”
“Anh không quan tâm người ta nói cái gì, thật đấy!” Anh nói với cô: “Cùng lắm anh không làm giáo sư, không làm thầy giáo nữa.”
“Nhưng em quan tâm! Thầy Dương, em là sinh viên của anh, ít ra anh nên chịu trách nhiệm với em chứ…” Cô nở nụ cười, cười đến vô cùng xinh đẹp: “Đợi em tốt nghiệp tiến sĩ, em sẽ không làm sinh viên của anh nữa. Em vẫn còn trẻ, em có thể chờ…”
“Lăng Lăng…”
Quá trưa.
Du thuyền tiến về phía biển khơi mênh mông, Lăng Lăng đứng bên lan can tàu, hòa mình vào sóng nước vô tận, trước mắt chỉ còn lại những đàn cá bị phân tán… Nhìn hoàng hôn dần buông, cô hiểu rằng… đêm nay sẽ trải qua trên biển.
Cô không chỉ một lần nhìn ra sự chờ mong trong mắt Dương Lam Hàng, cũng không tiếc nuối đem bản thân giao cho anh. Chẳng qua là, nếu cho anh tất cả, sẽ đổi lại được kết cục thế nào đây?!
Dương Lam Hàng từ trong phòng điều khiển đi ra, đứng sau Lăng Lăng, du thuyền chìm nổi gánh lấy sức nặng của sự kích động trong lòng anh, làn váy bị gió biển thổi tung khơi gợi khát vọng trong anh. Có Trời biết, anh đã luôn nghĩ đến việc cởi bỏ áo quần mỏng manh của cô, biến cô thành người phụ nữ của anh…
Anh đi qua, cởi áo khoác của mình… khoác lên vai Lăng Lăng.
“Có, rồi…”
“Vậy anh có đồng ý không?”
Anh lắc đầu, nghiêm túc trả lời: “Trước kia chỉ chuyên tâm làm thí nghiệm, không có tâm trí nghĩ đến ai khác, từ sau khi biết em, mới rất muốn cùng em…”
Thấy hai má Lăng Lăng đỏ ửng, anh nhận ra mình đã mạo phạm, liền gấp gáp giải thích nói: “Xin lỗi em! Ở Mỹ thì đây là lời ca ngợi đối với phụ nữ, anh quên mất ở Trung Quốc đối với con gái nó là lời xúc phạm nặng nề nhất.”
“Không sao!” Cô lại hỏi: “Ở Mỹ, phụ nữ sẽ nói “không” ư?”
Cô không có ý gì khác, chỉ đơn thuần muốn tham khảo và đối chiếu trên phương diện văn hóa, mọi người tuyệt đối không được hiểu lầm.
“Ừ, lúc họ vô cùng không thích.”
Bạn giáo viên nào đó vốn tôn sùng khoa học tự nhiên hiển nhiên không có “hứng thú” gì với vụ khác biệt văn hóa, ôm lấy vai cô nói: “Đi thôi, vào trong ăn chút gì đi.”
“Ở Trung Quốc…” Lăng Lăng nói: “Phụ nữ hiếm khi nói “được”, trừ phi cô ta có mục đích khác.”
Dương Lam Hàng thu hồi bước chân, khựng lại: “Mục đích gì?”
“Câu dẫn, hoặc giao dịch.”
“Vậy sao?”
Anh nhìn cô, ánh hoàng hôn đem con ngươi của anh nhuộm thành một màu đỏ thẫm…
“Á…” Lăng Lăng bị anh nhìn đến lúng túng, bèn chạy thẳng về phía cầu thang. “Vào trong ăn gì đó thôi.”
Ai ngờ cô vừa đi hai bước, sau lưng có một sức mạnh thật lớn kéo lấy tay cô, chân cô mất thăng bằng, cả người ngã vào vòng ôm của anh. Nụ hôn của anh phủ xuống, hôn sâu bất tận mà quấn quýt, lâu đến nỗi mây chiều tan, thủy triều rút…
Áo khoác anh tuột xuống trong gió… Ấm áp mất đi, cảm giác se lạnh ập tới, Lăng Lăng nhắm mắt, cảm thấy cạp váy trên eo được nới lỏng, khóa kéo sau lưng hạ xuống, quần áo mỏng manh bay xuống như phiến lá…
Cô nhắm chặt mắt, không dám nhìn chuyện đã phát sinh cũng như sắp phát sinh. Du thuyền chở theo tình yêu nồng cháy giương buồm khởi hành giữa biển khơi, tình yêu đã không còn hư vô, giấc mơ nay đã ở bên người.
“Em… hơi lạnh…” Sóng biển uyển chuyển đánh vỡ tiếng ngâm nhỏ vụn.
Anh ôm lấy cô, sải bước hướng về phía trong khoang thuyền, nhẹ nhàng đặt trên chiếc giường êm ái, chăn đắp màu tím thẫm làm tôn lên da thịt trắng nõn của cô, từng tấc đều mềm nhẵn.
Trên boong tàu, gió biển cuốn lấy chiếc váy, mang xuống biển khơi…
Người trong khoang thuyền đã không còn quan tâm đến thứ gì khác nữa… Môi mềm ấm áp từng chút cắn nuốt lấy thân thể mềm mại trên giường sớm làm người ta điên cuồng ki