Tổng Tài Phúc Hắc: Không Nên Yêu Anh
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342974
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2974 lượt.
hàm răng, ngay cả một chữ “đau” cũng không chịu nói.
Lăng Lăng bị ốm ba ngày, sốt cao không giảm, trong mơ thường hay khóc nói: “Ba, vĩnh viễn có xa không? Ba, liệu ba có thể cho con biết, vĩnh viễn có xa không?”
Bà không biết nên nói cái gì, phải nói cái gì. Bà ngoài việc nắm chặt tay Lăng Lăng, nói với cô: “Con phải mạnh mẽ lên.” thì không thể làm gì khác cho đứa con gái đang thất tình.
Ba ngày sau, Lăng Lăng khỏi bệnh, cô không hề lên mạng, cũng không còn khóc nữa. Lăng Lăng lại vui vẻ, lạc quan như trước đây, không lâu sau thì quen bạn trai. Thế nhưng mấy năm qua, cô thường hỏi cùng một câu trong lúc ngủ say, “Ba à, vĩnh viễn có xa không?”
Từ đó về sau, một câu hỏi như thách đố cứ bám rễ trong lòng mẹ Bạch, đó là: Rốt cuộc là loại đàn ông như thế nào mà khiến con gái mình yêu tha thiết đến thế. Bà luôn cho rằng đó là một câu đố không lời giải, nhưng bây giờ thì bà đã hiểu mọi thứ. Không phải Lăng Lăng không bỏ được, mà là chàng trai từ đầu đến chân khắc đầy hai chữ “lôi cuốn” này từ trước đến nay không hề từ bỏ Lăng Lăng.
Năm năm níu níu kéo kéo, tình cảm ăn sâu vào lòng như vậy, bà có thể một phát chặt đứt tình duyên hai đứa sao?
Bà không biết, cũng không dám thử! Bởi vì bất luận thành công hay thất bại, con gái bà nhất định sẽ bị thương.
…
Ăn xong bữa cơm trưa đơn giản đến hơi sơ sài, Dương Lam Hàng tính tiền, đưa hai mẹ con đến một khách sạn ba sao bình thường gần đó.
Đặt phòng xong xuôi, thu xếp mọi thứ đâu vào đấy.
Mẹ Bạch hỏi: “Cháu chắc còn bận nhiều việc nhỉ?”
Dương Lam Hàng lập tức nói: “Nhất định bác mệt rồi, cứ ở trong này nghỉ ngơi một lát đi ạ. Buổi tối cháu sẽ lại đây đón hai người đi ăn cơm.”
“Lăng Lăng, con tiễn cậu ấy đi.”
“Dạ!” Lăng Lăng tức khắc đi ra ngoài.
******
Lăng Lăng cùng Dương Lam Hàng một trước một sau đi đến trước thang máy.
Trong quá trình chờ thang máy, Lăng Lăng nhìn người đàn ông bên cạnh, rõ ràng là bạn trai mình, rõ ràng là tình cảm dạt dào riêng tư, lần nào trước mặt người khác anh cũng đều phải duy trì khoảng cách nhất định, xa cách đến nỗi khiến người ta không thể đến gần.
Cô bước ngang qua nửa bước, kiễng chân, má chạm vào vành tai anh trong tích tắc, Dương Lam Hàng sửng sốt giây lát, lập tức thuận tay ôm lấy eo cô, cứ giữ nguyên tư thế như vậy.
Cô giống như đứa trẻ đang làm chuyện xấu, tim đập loạn xạ, hai gò má nóng bừng, người cũng bồng bềnh lâng lâng. Nhịp tim chân thật thế này, mới đúng là hương vị tình yêu. Cô cố gắng muốn nói gì đó hòng che giấu sự ngượng ngùng của bản thân, đầu óc nóng lên, thốt ra một câu: “Anh đừng tưởng em không biết, người Mỹ đối với vấn đề tình yêu thầy trò càng có quy tắc đạo đức nghiêm khắc.”
Anh nở nụ cười: “Ở MIT, thầy giáo một khi phát sinh quan hệ với sinh viên, lập tức sẽ bị nhà trường khai trừ, vĩnh viễn không tuyển dụng.”
“Nghiêm trọng thế sao?!” Lăng Lăng đỏ mặt nhìn quanh quất một thoáng, thấy không có khách khứa đi qua, ngón tay bèn vẽ vòng tròn trước ngực anh. Cô thích động tác này, dưới đầu ngón tay, nhịp tim anh càng lúc càng nhanh. “Vậy anh có sợ chuyện của chúng ta bại lộ, đại học T đuổi việc anh không?”
Dương Lam Hàng nhìn cô, còn nhìn rất nghiêm túc, “Anh nói rồi, anh chỉ muốn làm một người đàn ông bình thường, quan tâm chăm sóc người phụ nữ của mình thật tốt!”
“Thầy Dương à, anh nên học bổ túc tiếng Trung cho kỹ, hoặc là đi tra từ điển, nghiêm chỉnh xem xem hai chữ “bình thường” này định nghĩa như thế nào.”
“Anh sẽ.”
Thang máy vang lên tiếng báo hiệu. Anh buông cô ra, sửa sang lại áo quần một chút, sau khi cửa thang máy mở ra, đàng hoàng đi vào trong.
Trước khi bước vào, anh bỏ lại một câu cuối cùng: “Anh đã có thể từ bỏ MIT thì còn để ý đến một cái đại học T sao.”
…
Không biết Dương Lam Hàng rời đi đã bao lâu, Lăng Lăng vẫn đứng trước thang máy, cười ngây ngốc.
Có những lời này của anh, là đủ rồi. Yêu, khóc, chờ đợi, cái gì cũng đều đáng giá!
Anh không phải một người đàn ông bình thường, cô sẽ không bắt anh phải từ bỏ bất kỳ cơ hội nào nữa!
…
Quay trở lại phòng khách sạn, người phục vụ vừa mang tới một ít hoa quả tươi, rửa sạch sẽ đặt trên bàn.
“Mẹ.” Lăng Lăng bưng đĩa dâu tây đặt trên tủ đầu giường, ngồi bên mép giường, thận trọng hỏi mẹ đang trầm lặng: “Mẹ thấy anh ấy thế nào?” Lăng Lăng không còn lo lắng gì cả, cô tin tưởng chắc chắn loại đàn ông như Dương Lam Hàng, có dùng tàu Thần Châu 8 đóng gói vận chuyển ra ngoài không gian, anh đều có bản lĩnh khiến cho người ngoài hành tinh phải bật ngón cái tán thưởng, dùng tiếng Trung nói một câu: Tuyệt vời!
Mẹ nếu đích thân sinh ra cô, tuyệt đối sẽ không phản đối cô quen với một người đàn ông tuyệt vời như vậy.
Mẹ Bạch gạt tóc trên trán con gái, lòng bàn tay hơi thô ráp chạm lên hai má còn hơi hồng hồng của cô. “Lăng Lăng, con rất thích cậu ta à?”
“Dạ!” Lăng Lăng kiên định gật đầu. “Mẹ, mẹ đừng lo lắng nữa, anh ấy là người đàn ông tốt mà.”
“Mẹ thấy được. Nhưng mà…” Mẹ Bạch nói: “Mẹ nói thật lòng, con không xứng với cậu ta.”
———————
0 Giáo thụ: giáo viên, g