XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342969

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2969 lượt.

iáo sư.






“Người ta từ nước ngoài về, thông minh tuấn tú, tuổi trẻ hứa hẹn, gia thế lại tốt, đặc biệt cậu ta lại không khoa trương, tuổi còn trẻ đã biết khiêm tốn che giấu sự sắc sảo. Cậu ấy và chúng ta, người trên trời, kẻ dưới đất!”
Lòng tự tin lung lay chực đổ mà Lăng Lăng xây đắp trên lời cam kết tựa như lâu đài giữa không trung của Dương Lam Hàng, nay mới nghe mẹ nói mấy câu, đã mang cô đá thẳng cẳng từ trên cao rớt xuống. Ném mạnh đến nỗi cô ngoài đau đớn ra, không còn cảm giác được gì nữa.
“Lăng Lăng, đàn ông xuất sắc như thế, con không giữ được đâu.”
Lăng Lăng như con rối gỗ mất tri giác, mơ hồ gật đầu, vui sướng hay thương tâm đều hóa thành tê liệt.
Lúc này, mặt trời chói chang qua trưa hé ra một nửa giữa những tầng mây, ánh nắng ấm áp vừa vặn chiếu trên gương mặt lạnh lẽo của cô.
“Mẹ, con muốn ở bên anh ấy…” Lăng Lăng rất muốn nói với mẹ, hạnh phúc không phải là ôm lấy cảm giác an toàn mà sống.
“Mẹ là người từng trải, con hãy tin mẹ, ở bên cậu ta con sẽ không hạnh phúc…” Mẹ Bạch ngắt lời cô định nói: “Con đường mẹ đã đi qua, con muốn dẫm lên vết xe đổ sao? Con đã quên sau khi ba con bỏ đi, mẹ sống mỗi ngày như thế nào ư?”
“…” Lăng Lăng im lặng. Cái gì cô cũng có thể quên, nhưng nỗi khổ của mẹ, cô một phút cũng không dám quên.
“Ừ, đúng là tiền ba con để lại đủ cho mẹ con ta không phải lo cơm áo cả đời. Nhưng tiền thì có ích lợi gì? Bà ngoại con mất rồi, ông ngoại con ngã gãy chân, con phải thi vào trường cấp ba trọng điểm… Mẹ mắc bệnh tiểu đường, ngay đến cơm cũng không thể ăn no, nhưng vẫn phải một mình khổ sở chống đỡ. Ngày đó… nếu không phải vì con, mẹ thực sự không muốn sống nữa!”
Lăng Lăng cố đè ép lồng ngực đang co rút đau đớn từng cơn. Nếu cuộc đời là đau khổ khôn nguôi, cái chết là giải thoát tốt nhất. Nhưng mẹ lại chọn khổ đau tiếp tục chống đỡ, chỉ vì cha già bệnh tật và đứa con gái nhỏ.
“Ông ngoại con luôn khuyên mẹ, đi tìm một người đàn ông khác, đừng tự làm khổ mình. Mẹ nói mẹ không có cách nào tin tưởng vào đàn ông nữa, cũng không muốn dựa dẫm vào đàn ông.”
Mẹ Bạch ngoảnh mặt đi, ngừng một lát, rồi mới quay mặt lại, trong mắt đỏ hồng tơ máu: “Mẹ thú thật với con, mẹ… từ trước đến nay vẫn không buông bỏ được ba con. Rốt cuộc mẹ không quên được ông ấy trước đây đã đối với mẹ rất tốt.”
“Mẹ!” Lăng Lăng khóc, cầm lấy bàn tay to thô ráp của mẹ, từng giọt từng giọt nước mắt thật to rơi xuống. Cô nhớ rõ trong ngăn kéo đầu giường trước nay luôn để bức ảnh một nhà ba người họ, ố vàng cũ kỹ, chưa bao giờ vứt bỏ. Mẹ cứ mở miệng ra là hết hận rồi oán, nhưng trong lòng vẫn hy vọng chồng có thể về nhà, một nhà ba người sống hạnh phúc. Lăng Lăng cũng tin ba sẽ trở trở về, nhưng mười mấy năm trôi qua, hy vọng của hai mẹ con cô ngày càng xa vời.
Mẹ lấy tay áo lau nước mắt, giọng nói cũng hơi nghẹn ngào: “Lăng Lăng, nếu con một mực muốn quen cậu ta, mẹ không ngăn được. Cho dù có ngăn cản, về sau con cũng sẽ hận mẹ.”
Lăng Lăng lắc đầu kịch liệt. “Con không hận mẹ, nhưng con không muốn rời xa anh ấy… Anh ấy rất tốt với con, ảnh thật tình muốn cưới con.”
“Mẹ biết, mẹ vừa nhìn qua thái độ của cậu ta hôm nay liền biết cậu ta chỉ sợ mẹ không đồng ý. Haiz! Năm đó lúc ba con gặp ông ngoại con, cũng y như thế… Nói cái gì cũng chỉ dám nói một nửa, nhận thấy sắc mặt ông ngoại con không ổn là lập tức sửa miệng. Lăng Lăng, thế sự vô thường…”
“Mẹ… sau này thế nào, con đều chấp nhận. Con không hối hận đâu!”
Mẹ Bạch thở dài, nói: “Cái gì cần nói mẹ đều nói hết rồi, con thấy nên làm thế nào thì làm. Mẹ chỉ xin nghỉ một ngày, mai còn phải về đi làm.”
Lăng Lăng níu lấy mẹ đang chực đứng lên: “Không dễ gì mẹ đến thành phố A một lần, cứ ở đây vài ngày đã, con dẫn mẹ đi dạo loanh quanh, mua vài bộ quần áo cho mẹ và ông ngoại.”
Mẹ lắc đầu. “Không được, ông ngoại con cần người trông nom, mẹ phải về. Mẹ đã mua vé rồi, chỉ còn một tiếng thôi.”
Lăng Lăng biết tính mẹ, bà đã quyết định chuyện gì thì có khuyên cũng vô ích. Vì vậy, cô gọi điện cho Dương Lam Hàng, hỏi anh: “Bây giờ anh có thời gian không?”
“Có việc gì hả em?” Anh hỏi.
“Mẹ em mua vé tàu hỏa về quê lúc hai giờ, nếu tiện, anh qua đây tiễn mẹ chút đi.” Nói xong Lăng Lăng lại sợ làm trễ nãi công việc công việc của anh, ngay sau đó liền nói: “Anh không tiện cũng không sao đâu.”
“Gấp vậy sao?”
“Mẹ phải về chăm sóc ông ngoại em.”
Anh nghĩ ngợi vài giây, lập tức nói: “Chờ anh một chút, mười lăm phút nữa anh đến.”
“Được, mẹ con em chờ anh ở đại sảnh dưới lầu.”
Mười lăm phút sau, Lăng Lăng và mẹ đúng giờ đi xuống dưới, đúng như cô dự đoán Dương Lam Hàng đã ở ngoài cửa chờ hai người.
Anh mở cửa xe để họ ngồi vào trong.
Trên xe để sẵn một túi đồ ăn lớn mua ở siêu thị. Lúc Lăng Lăng cầm lên, mở chiếc túi to ra nhìn liếc qua một cái, sợ anh mua đồ gì quý giá đắt đỏ, không ngờ đồ ăn bên trong đa số đến từ Sơn Đông, còn có một phần nhỏ đặc sản thành phố A.
Đây là cái cô yêu nhất ở Dương Lam Hàng, cho dù anh có sống trong thế gi