Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343015

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3015 lượt.

br>Cô lại bồi thêm một câu càng kích động người khác: “Cũng tốt thôi! Quốc gia có thể tận dụng triệt để tài nguyên.”
“…”
“Sao anh không nói tiếng nào vậy?”
Trên mạng đầu bên kia có một người đang thở dài thật sâu: Thế này mà còn phải hỏi à! Tiết kiệm tài nguyên quốc gia!
“Em đi ăn chút gì đi, phải chú ý sức khỏe đấy.” Anh nói.
“Em biết rồi.”
“Buổi tối thức đêm rất dễ đói, dạ dày em không tốt, nên mang theo chút đồ ăn.”
Lăng Lăng trong lòng ấm áp nhưng ngoài miệng lại nói: “Em nhớ rồi, nói nhiều quá hà!”
“Bái bai!” Quả nhiên không nói nhiều nữa.
“Bye!”
Bốn đêm trôi qua, Lăng Lăng phát hiện ra một chuyện khiến lòng cô ngập tràn cảm xúc, đó là Dương Lam Hàng hằng đêm đều ở lại trong phòng thí nghiệm, bởi vì cô có thể đứng ở chỗ rẽ cầu thang nhìn thấy ánh đèn trong văn phòng anh, mỗi đêm đều sáng.
Lăng Lăng chưa bao giờ dám quấy rầy anh, mỗi lần giật mình thức giấc trong phòng thí nghiệm tĩnh mịch, cô đều chạy đến chỗ rẽ cầu thang nhìn ánh đèn trong văn phòng anh, biết trong tòa nhà rộng lớn này vẫn còn có thầy giáo của mình, cô sẽ can đảm quay về ngủ…
Có khi, cô cũng sẽ nghĩ: Cuộc sống như vậy, anh vui vẻ sao? Anh có cô đơn không? Hiện giờ liệu anh còn muốn có người cùng anh trò chuyện, bất kể là ai, bất kể dùng ngôn ngữ gì…






Một trăm giờ cuối cùng cũng trôi qua, Lăng Lăng lấy mẫu vật ra, làm vài thí nghiệm, kết quả còn mỹ mãn hơn cả dự đoán của cô, tính chống ôxy hóa tăng ba mươi phần trăm so với trước. Đó là một cảm giác thỏa mãn chưa từng có, cô rất muốn nói với tất cả mọi người: Cô làm được rồi, cô thực sự làm được rồi! Người đầu tiên xuất hiện trong đầu cô là Dương Lam Hàng.
Cô hớn hở cầm số liệu bước hai bậc một chạy lên cầu thang, đứng trước cửa văn phòng anh, ngay cả hô hấp cũng chưa kịp điều chỉnh, vừa gõ cửa hai tiếng liền gấp gáp đi vào trong. Mùi cà phê lan tỏa khắp căn phòng, loại mùi hương này dường như đang trút nỗi lòng kể với người khác về sự mỏi mệt của khổ chủ…
Dương Lam Hàng vì quá mức chuyên tâm nên không chú ý cô vào cửa, vẫn cúi đầu viết viết vẽ vẽ trên giấy, hình như đang suy luận công thức toán học. Lăng Lăng hơi hối hận vì đã đường đột, cô nhìn số liệu trong tay, cố gắng áp chế sự hào hứng trong lòng, chờ anh tính toán xong.
Từ lâu đã nghe nói đàn ông lúc nghiêm túc làm việc là quyễn rũ nhất, bây giờ cô tin rồi! Anh suy nghĩ sâu xa, trầm tĩnh như thế, hàng loạt con chữ cùng những phép toán rối rắm phức tạp cứ liên tiếp hiện lên dưới ngòi bút như mây trôi nước chảy, rành mạch lưu loát. Anh lúc này càng khiến người ta ngưỡng mộ hơn bất kỳ lúc nào khác!
Sau khi lập xong công thức ngắn gọn, Dương Lam Hàng dừng bút, dùng ngón cái và ngón trỏ xoa chóp mũi, cầm tách cà phê uống một ngụm, tầm mắt vẫn đang dừng lại trên kết quả cuối cùng của công thức…
Nghe thấy anh nói: “Lần đầu tiên tôi thấy em cười. Rất đẹp!”
Trong đầu Lăng Lăng nổ “bùm” một tiếng, choáng váng! Thầy Dương à, đây là Trung Quốc, lời này của thầy mang khuynh hướng “tán tỉnh” rõ ràng, thầy có biết không vậy?
Cũng may Lăng Lăng không hiểu lầm, cô biết ở Mỹ người ta vẫn hay khen nhau như thế, nhưng mà, là một cô gái Trung Quốc truyền thống, Lăng Lăng vẫn khó mà thích ứng, đầu cô bỗng nóng lên, tư duy bị chập mạch, thốt ra một câu: “Thầy dù có cười hay không cũng đều đặc biệt có khí chất…”
Lời vừa ra khỏi miệng, cô liền hối hận! Lăng Lăng lau mồ hôi lạnh trên trán, hè năm nay thật là nóng bất thường nha!
Dương Lam Hàng ho nhẹ một tiếng: “Cảm ơn em!”
Cầm lấy sổ ghi chép từ tay cô, cẩn thận xem kỹ số liệu bên trong. “Ừ, ở bốn trăm độ tính năng tốt lắm, em chuẩn bị thêm một ít mẫu vật, đo tính năng ở nhiệt độ năm trăm độ và sáu trăm độ trong một trăm giờ.”
“Dạ?” Nhiệt độ không khí lập tức tụt xuống mười độ.
Làm lại hơn hai trăm giờ nữa, xấp xỉ mười ngày mười đêm. Lăng Lăng khẽ cắn môi, liều mạng nói: “Được ạ, lát nữa em sẽ đi chuẩn bị mẫu vật, ngày mai bắt đầu làm.”
Cô vừa mới xoay người, Dương Lam Hàng đã gọi giật lại: “Em chờ một chút!”
Cô ngoái đầu.
“Hôm qua tôi có liên hệ với văn phòng sinh viên, họ nói các sinh viên muốn làm thêm bán thời gian có thể đảm nhận việc này, mỗi đêm trả thù lao khoảng năm mươi đến một trăm tệ.”
Làm thêm bán thời gian? Anh phải dùng tiền thuê người ta làm thí nghiệm? Theo như cô biết, các sếp có trong tay “lao động miễn phí” rất hiếm khi “tiêu hoang” như vậy.
“Em giúp tôi đến văn phòng sinh viên và phòng tài vụ hỏi xem kinh phí nghiên cứu khoa học chuyển khoản như thế nào, nếu không thể chuyển khoản thì thanh toán bằng tiền mặt cũng được.”
“Vâng!” Tính toán kỹ lưỡng, một tổ thí nghiệm ít nhất cũng tốn năm, sáu trăm tệ, có hơi đắt. “Thầy Dương, thầy thực sự không cần em làm sao?”
Cô chính là lao động miễn phí đó.
“Em còn phải thi, cứ tập trung ôn tập đi. Còn nữa, có thời gian em phân tích nguyên nhân tính ôxy hóa của mẫu vật được nâng cao rồi viết một cái đơn xin cấp bằng độc quyền sáng chế.” Nhìn vẻ mặt không hiểu sự tình của Lăng Lăng, Dư