Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343021

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3021 lượt.

bất kỳ sự qua loa đại khái nào trong nghiên cứu. Không thể phủ nhận anh rất quái gở, nhưng anh… làm đúng!
“Bạch Lăng Lăng!” Có người gọi cô: “Em cũng xả đi, kể chút chuyện của Dương Lam Hàng nghe coi…”
Lăng Lăng bỗng cảm thấy á khẩu không biết nói gì. Cô cố gắng suy nghĩ, từng hình ảnh một quay chậm trong đầu cô. Cô nhớ tới ánh đèn hằng đêm từ trong văn phòng, nhớ tới sự nghiêm túc của anh khi tập trung suy luận công thức, nhớ tới hộp sữa anh đặt vào tay mình, nhớ tới vẻ kiên định khi anh nói mãi mãi không từ bỏ, cũng nhớ lại lần gặp đầu tiên, ánh mắt của Dương Lam Hàng khi cô nói sẽ không có cô gái nào chịu lấy anh… Một người đàn ông như vậy, còn có khuyết điểm nào?!
“Nói đi!” Mọi người nhìn cô đầy chờ mong.
“Thầy ấy… Em phát hiện diễn viên phim thần tượng Lý Phi Phi có ý với thầy ấy…”
Hiệu ứng giật gân của tin này so với tưởng tượng của cô còn mạnh hơn, sau khi hò hét xong, mọi người đều nhất trí cho rằng bọn họ trai tài gái sắc, nam thanh nữ tú, là một đôi trời sinh! Lăng Lăng lại cảm thấy Lý Phi Phi chắc chắn không phải là cô gái trong lòng Dương Lam Hàng. Căn bản, Lý Phi Phi không xứng với anh.
******
Trước khi ra về, các anh chị năm trên còn nhiệt tình vẫy tay tạm biệt Lăng Lăng, bảo cô ngày mai nhất định phải đến, mọi người tiếp tục nghiên cứu tài liệu của cô.
Lăng Lăng với tinh thần quật cường, sáng sớm hôm sau liền ôm tài liệu đi đến phòng thí nghiệm của người ta chực sẵn. Hễ nảy ra bất kỳ ý tưởng nào cô đều túm “người rảnh rỗi” thảo luận một chút. Hai ngày liên tục vẫn không tìm ra được giải thích hợp lý.
Buổi tối, thất thểu quay về phòng ngủ, vừa mở máy tính lên đã thấy tin nhắn của “Vĩnh viễn có xa không”: “Em có đó không?”
Cô bỏ tài liệu xuống, nhanh chóng đánh chữ: “Em về rồi đây!”
“Sao em về muộn vậy?”
“Em tới tổ đề tài của thầy Chu tìm các anh chị năm trên hỏi một vấn đề.”
“Tại sao lại muốn hỏi họ? Sao không hỏi sếp của em?”
“Em không dám hỏi. Nếu để anh ta biết cái gì em cũng không hiểu thì rất mất mặt! Em định khi nào tìm hiểu rõ rồi mới đi.”
Anh nhắn lại một khuôn mặt tươi cười: “Tại sao đột nhiên em lại để ý cách nhìn của anh ta về em vậy?”
——————-
0 Câu này xuất phát từ truyền thuyết Thanh Xà – Bạch Xà. Trong văn cảnh bên trên thì nó chỉ một tính năng trong game.
0 Từ này nằm trong cụm từ “tổ chức của kim loại” của chuyên ngành Vật liệu.






“Tại sao đột nhiên em lại để ý cách nhìn của anh ta về em vậy?”
Câu hỏi này lập tức bắt bí Lăng Lăng. Đúng vậy! Bị mất mặt trước anh ta cũng chẳng phải một hai lần, sao giờ đột nhiên để ý tới cách nhìn của anh ta chứ.
Lăng Lăng chống cằm, ngón tay vuốt ve nước sơn kim loại trắng muốt của laptop, máy này là anh ta cấp cho cô. Trước kia, mỗi lần đi siêu thị điện tử cô đều nhìn bảng giá “mười ba ngàn năm trăm lẻ tám” tệ mà tặc lưỡi, sờ sờ nước sơn kim loại trăng trắng rồi bỏ đi, mãi cho đến khi anh bảo cô mua một chiếc laptop tốt nhất phù hợp với công việc. Cô cứ đắn đo thật lâu, cuối cùng tự cho là “hoang phí” mà mua tới, ai ngờ khi Dương Lam Hàng thấy máy tính của cô lại nói: “Tại sao em không mua một cái tốt hơn?” Từ trước đến nay anh đều dành cho cô những thứ tốt nhất.
Thấy cô mãi không trả lời, trên màn hình chuyển đến một dấu chấm hỏi: “?”
Lăng Lăng nói với anh:
Nếu không phải laptop ngốn mất của cô mười ba nghìn tệ, Lăng Lăng thật muốn cầm ly nước hắt lên màn mình máy tính.
“Em là ai, anh nói em là ai hử! Em là Bạch Lăng Lăng!” Cô tức giận tới nỗi gõ loạn trên bàn phím. “Ngoài em ra anh còn chat với ai? Thành thật được khoan hồng, giấu giếm tất nghiêm trị!”
“Không có! Anh tưởng Liên Liên lại dùng số của em…”
Nhắc tới chuyện này, máu nóng của Lăng Lăng vẫn chưa hạ. Một thời gian trước, Liên Liên đến phòng cô chơi, cô đang rửa mặt, bảo bạn ngồi chờ. Rửa mặt xong quay ra vừa thấy tin nhắn chat chit trên màn hình máy tính, cô suýt chút nữa thổ huyết.
Bạch Lăng Lăng: “Chat với nhau lâu như vậy, anh không muốn nhìn thấy em sao?”
Vĩnh viễn có xa không: “Với anh, bề ngoài của em không quan trọng…”
Bạch Lăng Lăng: “Em muốn xem mặt anh, chúng ta mở webcam đi.”
Vĩnh viễn có xa không: “Anh ở đây không có camera. Nếu em thật sự muốn thấy anh, chúng ta có thể gặp nhau.”
Bạch Lăng Lăng: “Bao giờ?”
Vĩnh viễn có xa không: “Vì sao em muốn gặp anh?”
Bạch Lăng Lăng: “Em nói anh biết một bí mật nhé, em đã thích anh từ lâu rồi!”
Không có trả lời.
Bạch Lăng Lăng: “Anh có thích em không? Nếu có anh về nước đi.”
Không có trả lời.
Bạch Lăng Lăng: “Chỉ cần anh về nước, em sẽ làm bạn gái của anh, cho dù bề ngoài anh có như thế nào đi nữa, cho dù anh là loại người gì, em đều chấp nhận anh…”
Vẫn không trả lời.
“Trần Liên Liên!” Lăng Lăng hét to, chụp lấy hai tay cô bạn vẫn còn đang muốn đánh chữ: “Cậu muốn làm gì vậy hả?”
“Đã chat chit với nhau nhiều năm như vậy, cậu không mệt thì tớ cũng mệt thay cậu! Muốn nói gì thì trực tiếp nói, kết thúc rõ ràng!”
Lăng Lăng ngơ ngác nhìn màn hình máy


Pair of Vintage Old School Fru