Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343029

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3029 lượt.

ơng Lam Hàng hỏi: “Em viết được không?”
Thứ high-tech như vậy, cô làm sao biết viết chứ. Sau một giây do dự, cô gật đầu. “Dạ được!”
“Em viết xong đưa tôi xem.”
“Dạ. Thầy còn có việc gì không ạ? Nếu không em xin phép đi.”
“Ừ. Có gì không rõ cứ đến tìm tôi bất kỳ lúc nào.”
“Em biết rồi ạ, em chào thầy.”
Ra khỏi văn phòng, Lăng Lăng đứng ngoài cửa, hít sâu rồi lại hít sâu, một lúc mới hô hấp thông suốt. Gần đây văn phòng Dương Lam Hàng hình như thông gió không tốt, càng ngày càng thiếu dưỡng khí.
******
Bốn giờ sáng hôm sau, Lăng Lăng đã rời giường đi hẹn lịch làm thí nghiệm, không còn cách nào khác bởi đây là quy định của trường.
Do thiết bị thí nghiệm rất thiếu hụt, cô tốn không ít công sức thuyết phục năn nỉ giáo viên phụ trách, ở trong phòng thí nghiệm đợi cả ngày, cuối cùng đến hơn sáu giờ tối mới cầm được kết quả trong tay. Cô cầm ảnh chụp khổ sở nghiên cứu nguyên một ngày vẫn không nghĩ ra tại sao lại thế này.
Tối hôm sau, ăn vội cơm tối xong cô liền chạy tới phòng thí nghiệm của thầy Chu. Đúng lúc Tiếu Tiếu và Kiều Kiều đều không ở đó, có lẽ đã đi ra ngoài dạo phố. Cô nhìn quanh phòng thí nghiệm một lượt, có vài anh chị năm trên cô không quen lắm.
Cô lặng lẽ đi vào, một chị đang xem tài liệu, chắc là không muốn có người quấy rầy;
Cô tiếp tục đi về trước, có một anh đang xem phim đến đoạn cao trào, cũng không thể quấy rầy;
Anh trai gầy này đang chat QQ, không thể làm phiền người ta cua gái;
A! Anh ở góc kia đang chơi tưới nước trên BBS, BBS từ lâu đã nước tràn Kim Sơn0, chắc sẽ không để ý một thùng nước kia đâu.
Chính anh ta!
Lăng Lăng đi qua, ngọt ngào cười: “Sư huynh à, em có thể làm phiền anh chút xíu không?”
Bạn nam tiến sĩ đang chán muốn chết vừa nghe thấy giọng nói hàm lượng đường cao như vậy tinh thần liền phấn chấn, quay lại còn thấy mỹ nữ nét mặt tươi cười như hoa, tinh thần liền tăng vọt thêm trăm lần. “Em có việc gì à?”
“Em nghe nói anh hiểu biết rất nhiều, em có một vấn đề muốn nhờ anh chỉ giúp ạ.” Sinh viên được thầy Chu thu nhận chắc chắn là loại xuất sắc, khen tặng vài câu cũng đáng.
Đàn anh vừa nghe, trong ánh mắt rõ ràng nhấp nháy ánh sáng hàm ý “tìm đúng người”. “Em đừng nghe người ta nói lung tung, anh biết cũng không nhiều… Có vấn đề gì em cứ hỏi đi.”
“Anh nhìn hai ảnh chụp tổ chức0 này xem.” Cô đem hình đặt trên bàn anh ta. “Hai tổ chức không khác nhau mấy, tại sao tính năng lại tăng thêm ba mươi phần trăm?”

Sau khi vị đàn anh nghiền đi ngẫm lại cả chục phút, Lăng Lăng bèn kéo một cái ghế ngồi xuống. Hai mươi phút sau, sư huynh bắt đầu tra tài liệu, lật sách giáo khoa, cô vẫn kiên nhẫn chờ. Một giờ sau, các đàn anh đang xem phim, chat QQ cũng tụm lại, đội ngũ thảo luận đông đảo lên. Hai giờ sau, toàn bộ phòng thí nghiệm bắt đầu tranh luận kịch liệt. Mọi người ai cũng khăng khăng giữ ý kiến của mình, không ai nhường ai!
Lăng Lăng nhìn mọi người tranh luận đến khô họng rát lưỡi bèn chạy một mạch đi mua về ít đồ uống, hạt dưa, khoai tây chiên, thịt bò khô, vân vân…, toàn các món phổ biến trong giới sinh viên.
“Các anh chị, mọi người nghỉ một lát, ăn chút gì đi rồi thảo luận tiếp ạ.”
Theo truyền thống của người Trung Quốc, tọa đàm một khi đã bắt đầu thì đề tài càng đi càng xa, từ trợ cấp tiến sĩ cho tới mua nhà mua xe, từ kiếm người yêu cho tới lấy chồng sinh con, cổ kim nội ngoại, không gì là không nói tới… Tiếp đó, họ lại tám chuyện các giáo viên ở đại học T, trong phòng thí nghiệm tiếng cười mãi không ngớt.
Chẳng hạn như:
Thầy Trần cùng sinh viên đánh bài không biết ngượng, còn nói đó là “quy tắc hướng dẫn tiến sĩ”.
Thầy Trương mời cơm, chuốc cho nguyên một bàn sinh viên đều say khướt, xong tống từng người một về phòng ngủ.
Thầy Tần ôm một người đẹp bãi biển chụp ảnh bên bờ biển, đẹp đến nỗi đôi mắt híp lại thành đường chỉ.
Thầy Vương rất dễ xúc động, xem phim Hàn Quốc cũng có thể khóc đến nỗi nước mắt giàn dụa, vợ thầy về nhà vừa trông thấy cảnh đó liền nổi cơn tam bành: “Anh không phải là đàn ông!” Thầy Vương lau lau nước mắt, chạy vào phòng bếp.
Ai nói làm nghiên cứu nhất định phải chịu được cô đơn, thế này không phải tốt lắm sao, không khí học thuật rất vui vẻ! Kỳ thực, những chuyện này nếu xảy ra ở một người bình thường thì chẳng có gì, nhưng chúng lại xảy ra với các thầy giáo được cả đám sinh viên ngưỡng mộ nên có vẻ đặc biệt buồn cười. Dù sao, trong mắt sinh viên, các thầy giáo thông minh tuyệt đỉnh này đều phải rất hoàn hảo, giống như những vị thần được dân thường tôn kính. Nhưng họ đều là người, mà người thì ai cũng có khuyết điểm…
Lăng Lăng nhớ tới Dương Lam Hàng, có thể khẳng định anh gần như hoàn hảo, bất kể là phong cách bề ngoài hay năng lực bên trong. Nhưng anh cũng có nhược điểm trí mạng. Anh theo đuổi sự hoàn hảo, trong mắt anh không thể chấp nhận một chút tì vết nào, trong lòng cũng không thể chấp nhận dẫu chỉ một chút tiếc nuối. Vì thế trong buổi bảo vệ anh đặt ra những câu hỏi sắc bén, yêu cầu nghiêm khắc đối với việc học tập của cô, cũng như không thể chấp nhận cô có