Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343036
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3036 lượt.
h lệch rất lớn. Cho nên, thầy cứ để tự em làm đi!”
Dương Lam Hàng làm sao không hiểu được ám chỉ của cô, vậy nên buông tay ra, đứng lên gọi điện thoại.
Lăng Lăng cầm khăn giấy nhẹ nhàng lau lau trên chân, đau đớn làm cho cảm giác tê dại nhanh chóng biến mất. Haiz! Không ngờ lại để cho một người đàn ông chạm vào mình, còn để lộ nhiều đường cong đến thế, cô dễ dãi quá! May mắn đối phương là Dương Lam Hàng, chứ nếu là một người đàn ông kém thông minh nào đó khác chắc đã cô đã ngất luôn rồi!
…
Lát sau, một chiếc xe công vụ màu xám bạc hiệu Honda dừng trước mặt họ, lái xe bước xuống lễ phép mở cửa xe.
Dương Lam Hàng giúp cô lên xe, cùng cô ngồi lên ghế sau. Nếu không nhìn thấy hành lý của mình đặt sau chỗ ngồi thì cô đã quên béng mất chúng. Bên cạnh có một người đàn ông chu đáo như vậy, giúp cô thu xếp mọi chuyện, thật là tốt!
Ngồi ổn định xong, Dương Lam Hàng lấy ra một chai nước, mở nắp, đưa cho cô: “Em uống đi, chắc em rất khát!”
Cô liếm liếm đôi môi khô nứt, đưa mu bàn tay quệt nước mắt chực rơi xuống, cười nhận lấy: “Cảm ơn thầy Dương!”
Dương Lam Hàng nói: “Không muốn cười thì đừng cười, mặt em cười trông rất khói coi!”
Cô rốt cuộc không cười nổi, trong mũi đau xót như bị kim châm.
“Nếu khóc được trong lòng sẽ dễ chịu hơn.” Anh chỉ vào vai mình. “Có muốn mượn vai tôi dựa vào một chút không?”
Buổi hoàng hôn đó, cô dựa vào vai anh, ôm lấy cánh tay anh, khóc như một đứa trẻ. Từ khi ba mẹ ly hôn, Lăng Lăng chưa bao giờ được một người đàn ông nào chăm sóc chu đáo đến thế. Nếu Dương Lam Hàng không xuất hiện trong đời mình, cô đã sớm quên bản thân vẫn còn có quyền được “yêu thương”.
Nhiều năm như vậy, cô tự cho mình kiên cường, tươi cười đối mặt với tất cả mọi điều không như ý, trên thực tế, cô cũng yếu đuối như bao cô gái khác, cũng khao khát được một người con trai ôm vào lòng. Thế nên, một thứ tình cảm ân cần hư ảo trên mạng dễ dàng mở cửa trái tim cô, cô giống như người lạc giữa sa mạc tìm được ốc đảo, điên cuồng uống lấy tình yêu của anh. Tuy nhiên, tình cảm nhìn không ra, sờ không thấy dù sao cũng chỉ là hư ảo.
Cô đói, anh không thể mời cô ăn cơm;
Cô khát, anh không thể mang cho cô chai nước;
Cô khóc, anh không thể giúp cô lau khô nước mắt;
Cô sợ, anh không thể dùng đôi tay mạnh mẽ ôm lấy cô…
Nhiều năm như thế, cô yêu thương, hạnh phúc, mà cũng tuyệt vọng khôn cùng. Cô từng mong mỏi Uông Đào có thể mang cô thoát khỏi nỗi tuyệt vọng ấy, nhưng lại bị anh đẩy càng sâu hơn vào đó…
Ai có thể cho cô niềm vui thực sự, cho cô nếm qua tình yêu thuần khiết, ngọt ngào như dòng sữa trong lành?!
Ai có thể cho cô một bờ vai ấm áp dường này, để cô có thể tựa vào mỗi khi rơi lệ – à, tất nhiên ngoại trừ thầy Dương của cô!
Khóc thỏa thuê, Lăng Lăng sờ sờ quần áo xộc xệch của anh, đỏ mặt hỏi: “Thầy Dương, bộ đồ của thầy chắc đắt lắm?”
“Không đắt!” Anh cười xoa đầu cô. “Vài ngàn…”
Còn bảo không đắt?!
Khóe miệng anh nhếch lên, nói tiếp hai chữ: “Đô-la Mỹ.”
Lăng Lăng sợ tới mức rụt tay lại. Ngồi xa ra một chút, sợ đụng tới bộ vest của anh.
“Đùa em thôi!”
Không nhìn ra, người nghiêm túc như Dương Lam Hàng cũng thích nói đùa.
Lăng Lăng khẽ thở ra, suýt tí nữa bị anh dọa chết.
…
Anh ngần ngừ giây lát, hỏi: “Tại sao em không gọi điện cho ba em?”
“Em… em không có số điện thoại của ông ấy.”
“Ngay cả số điện thoại của ba mà em cũng không có?”
Thấy anh lộ ra vẻ mặt không tin được, cô giải thích nói: “Ba mẹ em ly hôn mười năm rồi, mẹ không cho ba con em gặp mặt nhau.”
Hai tay anh đặt trên đầu gối không khỏi nắm chặt: “Họ không quan tâm đến cảm nhận của em sao?”
“Hai năm đầu mẹ ngầm đồng ý cho ba đến trường thăm em, nhưng mỗi lần gặp ba xong em đều tự nhốt mình trong phòng, không ăn, không ngủ… Về sau mẹ không cho ba gặp em nữa.” Lăng Lăng cúi đầu lấy ngón tay vân vê tà váy: “Đều tại em quá yếu đuối, nếu em mạnh mẽ hơn, mẹ sẽ không làm như thế.”
“Vậy nên em dù đối mặt với cái gì cũng phải tỏ ra thật kiên cường, vờ như mọi thứ đều không sao cả?”
Câu hỏi trúng tim đen như vậy khiến cô không biết đối đáp ra sao.
“Em tin rằng bản thân mỉm cười thì người khác sẽ không nhìn ra đau khổ của em ư?” Anh quay mặt lại, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Đừng cho rằng mình cái gì cũng chịu được, em vẫn chỉ là một cô gái nhỏ mà thôi!”
“…”
Cô cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời ngoài kia càng lúc càng tối. Xe chạy vào đường cao tốc của sân bay, gió mạnh mang theo bụi bặm lùa vào trong xe.
Cô nhớ đến ngày ông nội qua đời, sắc trời cũng âm u như vậy, cô vừa đút ông ăn quýt, vừa làm nũng: “Ông nội, ông xuất viện đi, con về nhà không thấy ông đâu, chơi một mình thật là chán… Nếu không, ông về nhà tiêm thuốc được không?”
Ông nội ho khan một trận, vừa cười vừa xoa đầu cô: “Lăng Lăng, con mười tuổi rồi. Con không còn là con nít nữa, phải ngoan chứ…”
“Ông nội…” Cô kéo tay áo ông, ngây thơ năn nỉ.
Cô biết ông nội thương mình nhất, chưa bao giờ từ chối yêu cầu của cô. Nhưng lần này, ông lại cự tuyệt. “Lăng Lăng ngoan, cho dù ông nội ở đâu, ông vẫn l