Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3040 lượt.

, phát hiện cửa phòng 705 bên cạnh đang gần như mở toang.
Cô cảm khái lắc đầu. Quả nhiên đàn ông đang yêu đều biến thành ngốc nghếch, gặp được người trong lòng, ngay cả người tỉ mỉ như Dương Lam Hàng cũng quên đóng cửa. Thật đáng buồn! Thật đáng thương!
Xuất phát từ bản năng tò mò, Lăng Lăng lặng lẽ nhìn liếc qua Angela đang ở bên trong. Angela ngồi trên giường, bộ ngực đầy đặn căng tròn muốn nứt cả áo, vòng eo cong cong mềm mại, còn cả đôi chân dài trắng như tuyết. Quan trọng nhất là bộ váy trên người cô ta, phía trên không che được ngực, phía dưới không lấp được đùi, Lăng Lăng tin chắc thậm chí áo ngủ của mình cũng không tiết kiệm vải đến thế…
Lăng Lăng định vụng trộm lẻn đi qua, không ngờ cửa bị người ta mở ra. Cô hết chỗ trốn đành đứng yên tại chỗ.
“Em dậy rồi à? Cảm thấy khỏe hơn chưa?” Mặc dù vẻ mặt Dương Lam Hàng cố hết sức tỏ ra bình thường, thế nhưng động tác quýnh quáng của anh tiết lộ anh trở tay không kịp.
“Thầy Dương, em…” Cô cứng họng nửa ngày, bèn nuốt nước miếng. “Em, đi ngang qua…”
“Vào trong ngồi đi.”
“Thầy không cần khách khí, thầy đang bận, em xin phép đi trước!”
Cô đang muốn chạy trối chết thì Dương Lam Hàng đột nhiên bắt lấy cánh tay cô, kiên quyết lôi cô vào phòng. Angela vừa trông thấy cô bị kéo vào, hơi kinh ngạc nhìn cô.
Lăng Lăng vội vàng xin lỗi. “Xin lỗi đã quấy rầy!”
“Không có gì!” Nét mặt của cô ta có vẻ không phải là “không có gì” đơn giản như thế!
“Em chắc đói bụng rồi, chúng ta ra ngoài ăn tối đi.” Dương Lam Hàng nói tiếng Trung, cho nên Lăng Lăng vội đáp: “Không cần, không cần, em không đói tí nào ạ.”
“Chúng tôi cũng chưa ăn tối đâu.” Anh nói: “Đang đợi em đấy.”
Trong phòng đột nhiên trở nên sáng chói – bởi vì có một “bóng đèn”0 sáng siêu cấp vô địch là cô đang ở đây.
“Nhưng mà…” Vì không muốn đi theo họ, Lăng Lăng đành lừa anh nói: “Thầy Dương, em xin lỗi. Em vừa hẹn bạn đi ra ngoài ăn cơm tối, ôn chuyện cũ.”
Cô lén liếc nhìn Dương Lam Hàng, phát hiện anh hơi không vui, đành phải làm ra vẻ thật khẩn thiết: “Bọn em đã lâu không gặp, em khó có cơ hội đến thành phố B nên muốn thăm anh ấy một chút.”
Sắc mặc Dương Lam Hàng dường như càng kém hơn, nhưng anh vẫn thả lỏng hô hấp trong giây lát, nói: “Vậy em đi đi, nhớ về sớm một chút.”
“Cảm ơn thầy. Em chào thầy ạ!”
Rời phòng, cô thu hết tốc lực chạy khỏi khách sạn.

Thành phố xa lạ, đường sá xa lạ, Lăng Lăng một mình lang thang, không biết phương hướng, chẳng có mục đích, gió cuốn cát bay thổi tán loạn tựa như trên sa mạc Gobi, hành hạ khuôn mặt, làm mờ đôi mắt cô.
Lăng Lăng sửa sang lại đầu tóc bị gió đánh rối, mông lung tiến về trước. Cô không biết bản thân muốn đi đâu bởi cô không có cách nào động não, trong đầu cô toàn là hình ảnh Dương Lam Hàng, rối bời, tràn ngập, không chứa nổi bất kỳ điều gì khác.
Hôm nay cô bắt gặp Dương Lam Hàng thân thiết ôm người phụ nữ khác, cảm giác mất mát sâu sắc này khiến cô không thể phủ nhận thêm nữa – ở trong mắt cô, anh đã không còn là thầy giáo!
Cô biết yêu phải Dương Lam Hàng là chuyện đau khổ nhất, cô vẫn cho rằng bản thân kiên định, rất kiên định. Thế nhưng, bây giờ cô mới hiểu được: trái tim cô đã sớm bị đánh mất trong sự dịu dàng của anh!
Từ lần đầu gặp gỡ đối mặt nhau quá bảy giây, cô đã bị anh cuốn hút, thế nên cô mới không thể chịu đựng được sự coi thường của anh, mới ở trước mặt anh nơm nớp lo sợ, mới có loại cảm giác hít thở không thông mỗi khi ngửi thấy mùi hương trên người anh. Mắng anh biến thái, oán giận anh hà khắc, tưởng đâu ghét bỏ anh thì sẽ không bị anh hấp dẫn, nhưng chẳng qua chỉ là bịt tai trộm chuông, lừa mình dối người mà thôi.
Lúc này đây, nỗi đau rõ rệt trong tim khiến cô không thể tiếp tục lừa gạt chính mình, cô phải đối mặt với sự thật tàn khốc này. Cô yêu anh, tình yêu ấy mọc rễ lúc nào không hay, kết trái lúc nào chẳng biết. Cho dù đã cắn răng dẹp bỏ, nhưng vẫn còn đó vết thương máu chảy đầm đìa!
“Ăn bát mỳ đi, mỳ thịt bò nóng hổi đây.” Một phụ nữ đứng trước hàng mỳ mời chào cô.
Nghe câu đó, Lăng Lăng mới sực nhớ dạ dày mình bị đau, tê liệt đi vào trong, tìm chỗ ngồi xuống: “Cho một bát mỳ thịt bò.”
“Chờ chút, có ngay đây!” Người phục vụ nói.
Mỳ thịt bò nóng sốt nhanh chóng được đem lên, trong bát chỉ có vài miếng thịt bò vụn, cô húp một ngụm nước sốt, mùi mỳ nồng đậm.
Trong đầu cô đột nhiên hiện lên hình ảnh Dương Lam Hàng cùng người đẹp cực phẩm dùng cơm trong khách sạn quốc tế, ánh sáng mờ ảo, rượu vang đỏ, tiếng violon du dương, Dương Lam Hàng ga-lăng giúp cô ta cắt thịt bò…
Lăng Lăng vừa cười vừa nói với chính mình: “Đồ ăn trong khách sạn quốc tế xa hoa hơn thì sao chứ? Nếu thuộc về mình cho dù chỉ một bát mỳ nước cũng là đồ nóng hổi, nếu không thuộc về mình, sơn hào hải vị ăn vào cũng sẽ bị đau dạ dày.
Sơn hào hải vị là xa xỉ phẩm, LV là xa xỉ phẩm, Dương Lam Hàng càng là xa xỉ phẩm… Thích hay không không quan trọng, hợp hay không mới là quan trọng nhất!
Tại sao không thích hợp? Một giọng nói hỏi cô bên tai trái.
Một giọng khác trả lời cô bên tai phải: