Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343035
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3035 lượt.
uôn ở bên con, dõi theo con…”
Cô bĩu môi không vui.
Ông nội nhéo nhéo khuôn mặt bé nhỏ bầu bĩnh. “Cháu gái ngoan, ông nội thích nhìn con cười, con phải mỉm cười mỗi ngày, có được không?”
“Không thèm.” Cô bướng bỉnh xoay đầu, làm bộ giận dỗi.
…
Nửa đêm hôm đó, Lăng Lăng còn đang ngủ mơ, ba đã lay cô dậy: “Lăng Lăng! Mau dậy đi!”
“Không đâu, con đang ngủ ngon mà!” Cô dụi dụi đôi mắt nhập nhèm, xoay người tiếp tục ngủ.
“Ông nội của con không ổn rồi!”
Cô lập tức mở mắt ra. Trước mắt một mảng tối đen, không biết đang ngủ, hay là đã thức… Tất cả đều một màu đen tuyền.
Khi cô nhìn ông lần cuối, ông nội đã ngủ mất rồi, giấc ngủ vô cùng bình yên…
Cho nên từ trước đến nay Lăng Lăng vẫn luôn tin rằng, ông nội không có bỏ đi mà ở một thế giới cô không nhìn thấy, vẫn luôn bên cô, dõi theo cô…
——————–
0 Nhà hàng xoay: thường được xây trên tầng thượng của các tháp cao tầng, các bàn ăn được đặt sát cửa kính, sàn nhà được thiết kế xoay tròn để thực khách vừa ăn vừa ngắm cảnh bên ngoài.
Lăng Lăng ngẩng đầu, khẽ mỉm cười với bầu trời.
Một dòng nước lạnh lẽo bất giác chảy xuống cằm, không biết là cái gì. Cô đang định đưa tay lên sờ thử, chợt thấy mu bàn tay lạnh như băng bị một cảm giác ấm áp bao trùm, cô kinh ngạc cúi đầu, phát hiện bàn tay Dương Lam Hàng đang đặt lên tay mình.
Cô nhìn anh, anh đang trông ra ngoài cửa sổ, khuôn mặt hờ hững nhìn không ra cảm xúc cụ thể. Cô lại nhìn chung quanh, bàn tay này đích thực là của anh. Suy nghĩ của cô hoàn toàn hỗn loạn, ai có thể nói cô hay, động tác này của Dương Lam Hàng là có ý gì? An ủi tâm hồn bị thương của cô, hay là lo lắng cô nhất thời nghĩ quẩn mà nhảy khỏi xe?! Không lý nào… anh thích cô ư?!
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, thần trí cô càng thêm bấn loạn. Rất nhiều mảnh ký ức rời rạc giao nhau, đủ mọi biểu hiện, đủ mọi lời nói của anh, bao gồm cả chuyện hôm trước bàn về đồ xa xi phẩm ở khu mua sắm, rồi buổi tối đàm luận vấn đề tình cảm trong văn phòng anh, liệu anh có ám chỉ điều gì chăng…
Bình tình, bình tĩnh!
Bình thường mà nói, trình độ tiếng Anh của Lăng Lăng không đến mức nghe không hiểu gì, nhưng từ lúc cô nghe câu “Em rất nhớ anh!” kia, đầu óc bắt đầu ngơ ngẩn, những câu sau không nghe được lấy một chữ.
Cô ngây ngốc nhìn họ, cửu biệt trùng phùng cảm động biết bao, tình yêu xuyên biên giới, tại sao cô cứ có cảm giác như bị người khác từ trên mây thả rơi bịch xuống đất… Không hiểu sao, cô lại có ảo giác rằng “người đàn ông trước mắt” không còn thuộc về mình nữa…
“Đây là sinh viên của tôi, họ Bạch.”
Nghe thấy tên mình, Lăng Lăng giật mình hoàn hồn.
“Xin chào!” Lăng Lăng nặn ra một nụ cười không tự nhiên cho lắm, cúi đầu chào người đẹp. Sực nhớ đối phương là người nước ngoài, cô dùng tiếng Anh trúc trắc nói: “Xin chào, rất vui được gặp cô.”
“Cô ấy là Angela, bạn học của tôi ở Mỹ, cũng là con gái của thầy tôi.” Dương Lam Hàng dùng tiếng Trung giới thiệu với cô, xong nghĩ nghĩ, lại giải thích một câu: “Cô ấy tới tham dự hội nghị quốc tế, nhân tiện đến thăm tôi.”
Sinh viên tài năng của MIT? Xuất thân dòng dõi thư hương? Lăng không nhịn được, nhìn kỹ người đẹp trước mặt một lần nữa, đây chính là tài sắc vẹn toàn trong truyền thuyết đó ư? Dương Lam Hàng nói không sai, cô ấy vô cùng thông minh, lại còn nhiệt tình dễ mến. Phụ nữ như thế, rất khó để đàn ông không động lòng. Nhưng Trung Quốc có đến mấy triệu phụ nữ, chẳng lẽ không ai có thể so sánh được với cô gái người Mỹ này sao?!
“Xin chào!” Angela dùng tiếng Trung chào hỏi cô, còn đặc biệt lịch sự đưa tay ra, bắt tay với cô.
Bắt tay xong, Angela lại cùng Dương Lam Hàng nói một tràng tiếng Anh.
Lăng Lặng mệt chết đi được, không muốn nghe thứ tiếng Anh làm cô nhức đầu, lại càng không muốn nghe bọn họ hàn huyên. Cô nhấc hành lý của mình lên, hỏi bằng giọng điệu gượng gạo: “Thầy Dương, em không làm phiền thầy nữa. Đâu là phòng em ạ?”
Dương Lam Hàng chỉ vào cánh cửa đang mở phía bên phải, “Phòng này là của em, em đem đồ đạc cất vào đi, tôi dẫn em đi ăn cơm tối, tôi đã đặt bàn ở nhà hàng Tinh Quang của khách sạn quốc tế rồi.”
“Em thấy hơi mệt, muốn ngủ một lát, thầy và bạn cứ đi đi ạ.”
Cô mệt mỏi, thực sự mệt mỏi! Mệt đến nỗi đứng không vững, có thể ngã bất cứ lúc nào. Mệt đến nỗi hô hấp yếu ớt, tim đập nặng nề.
Dương Lam Hàng nhìn đồng hồ. “Vậy em nghỉ chút đi, tôi ở phòng bên cạnh, 705, ngủ dậy qua tìm tôi.”
“Vâng!”
Cô vào trong, thuận tay khóa cửa phòng, chán chường buông hành lý trong tay xuống, nhắm mắt tựa vào cửa. Hôm nay, cô đã quá mệt mỏi, sức cùng lực kiệt.
******
Lăng Lăng không biết mình đã ôm chăn, nằm trên giường nhìn lên trần nhà mất bao lâu, chỉ biết màu sắc trần nhà càng ngày tối, cuối cùng không nhìn ra nữa.
Dạ dày bắt đầu co rút đau đớn lên án sự ngược đãi của cô đối với nó. Cô lần mò xuống giường, cầm túi đi ra khỏi phòng. Cô vốn định len lén xuống siêu thị của khách sạn mua chút đồ ăn vặt chống đói, ai dè khi đi qua hành lang thắp đèn sáng trưng