Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.
n cười đầy hiểm ý. - Phó tổng giám đốc Lý, anh nghĩ rằng tôi có thể làm như vậy không? Một mình bỏ công sức nghĩ ra vở kịch này, lại còn phải trả giá bằng chính tiền bạc và danh tiếng của mình. Tôi làm thế để được cái gì chứ? Để kiếm được chút tiền bồi thường cỏn con của các người chắc?
Lý Tử Duệ cứng họng không nói được gì. Mặc dù rõ ràng không phải là vấn đề do mình gây ra nhưng anh không có cách nào chứng minh được.
Trầm ngâm hồi lâu, Lý Tử Duệ ngẩng đầu nói:
- Tổng giám đốc Lục, tôi sẽ cho anh một câu trả lời hợp lí, sẽ lấy lại tiếng nói cho mình!
- Ok! - Lục Kỳ Thần mỉm cười. - Tốt nhất là trước khi tôi không thể chiu đựng được nữa!
Câu nói đó của Lục Kỳ Thần khiến cho Lý Tử Duệ có dự cảm không lành, dường như có chuyện gì đó đã được sắp đặt sẽ xảy ra. về nhà, anh nói lại chuyện này với Hi Hiểu. Hi Hiểu nheo nheo mắt hỏi lại:
- Anh ta nói tốt nhất là trước khi anh ta không thể chịu đựng được nữa á?
- Ừ. - Tử Duệ thở dài. - Anh có một linh cảm chẳng lành.
- Chẳng có gì không lành cả. - Hi Hiểu nhìn thẳng vào mắt anh. - Đúng rồi Tử Duệ, anh đã nói qua với Tôn Bồi Đông chưa? Nếu như chúng ta phải bồi thường, chắc không đến mức để cho hai chúng ta phải tự gánh vác chứ? Đây là chuyện của công ty, không thể cứ có lợi là của công ty còn thiệt hại đâu thì chúng ta phải gánh chịu hết, đúng không anh? Cho dù Tôn Bồi Đông có bắt chúng ta phải bồi thường toàn bộ anh cũng không chịu đâu. Chúng ta thế này chỉ có thể thất nghiệp và chi trả một phần tiền bồi thường chứ tuyệt đối không thể gánh hết khoản bồi thường đó được.
-Ừ.
- Anh nghĩ khoảng bao nhiêu?
- Cái này cũng không nhất định, cần phải tính toán dựa trên tỉ lệ nhất đinh căn cứ trên yêu cầu bồi thường của bên A. Hôm nay anh đã kiểm tra quy định của công ty rồi. - Tử Duệ cười như mếu. - Chúng ta sẽ phải trả ba mươi phần trăm chi phí bồi thường, vậy có nghĩa là nếu Lục Kỳ Thần đòi bồi thường là 150 vạn thì chúng ta phải bồi thường số tiền là 45 vạn.
-Ờ...
- Em tính cái này để làm gì? - Thấy Hi Hiểu như nghĩ ra cái gì đó, Lý Tử Duệ liền cảm thấy kì lạ.
- Hi Hiểu...
- Em nghĩ là nếu thật sự không ổn thì chúng ta cứ bỏ tiền ra mua bình yên cho rảnh. - Hi Hiểu bặm môi. - Sau đó, chúng ta sẽ chuyển sang nơi khác làm. Dựa vào khả năng và kinh nghiệm của anh thì muốn kiếm miếng cơm cũng đâu có khó!
- Em đùa cái gì vậy hả? - Thấy Hi Hiểu có suy nghĩ quá cực đoan, Tử Duệ liền than thở. - Hi Hiểu, cho dù em có tiền, cho dù em nghĩ rằng tiền là chuyện nhỏ nhưng danh tiếng của con người thì không. Một khi chúng ta thừa nhận chuyện này là do chúng ta làm thì cho dù có ra khỏi Trụ Dương thì ai dám nhận chứng ta chứ? Cái tội danh bán thông tin cơ mật của công ty ra ngoài là tội tày trời, mà cái tội đánh cắp bản quyền củng chẳng nhẹ đâu. - Tử Duệ cau mày: - Một khi bị định cho cả hai cái tội danh ấy thì đừng nói là kiếm cơm ăn, ngay cả một chỗ dung thân cũng chẳng có đâu!
Chẳng qua em chỉ là tiện miệng nói ra thôi mà. - Hi Hiểu lại gần Tử Duệ. - Em chỉ sợ càng ngày càng lớn chuyện. Cứ thế này, không phải tội của chúng ta sau này có khi lại trở thành tội của chúng ta mất!
- Hi Hiểu, về vấn đề nguyên tắc, tuyệt đối em đừng nghĩ đến chuyện nhún nhường cho yên chuyện. - Tử Duệ ủ rũ nhìn Hi Hiểu. - Nhiều khi quá mềm mỏng lại khiến cho người ta tưởng rằng mình có tật giật mình. Chuyện sớm muộn gì cũng lộ rõ chân tướng, chẳng phải Lục Kỳ Thần nói rằng tốt nhất hãy cho anh ta một câu trả lời trước khi anh ta không thể chịu đựng được nữa hay sao? Nói vậy có nghĩa là anh ta vẫn có thời gian để chờ đợi. Vì vậy trong thời gian này, chúng ta nhất định phải cố gắng rửa sạch tội danh cho mình. Không phải bất đắc dĩ thì tuyệt đối không nhận thua!
Hi Hiểu gật đầu:
- Được, em nghe lời anh!
Dường như vẫn chưa yên tâm, trước khi ra khỏi nhà Lý Tử Duệ còn quay lại dặn dò Hi Hiểu vài câu. Hi Hiểu biết rằng Tử Duệ hiện giờ đang phải chịu áp lực rất lớn, rõ ràng là chuyện rất nghiêm trọng nhưng anh vẫn cô làm ra vẻ bình thản. Anh vốn là một người đàn ông rất có trách nhiệm, tự cảm thấy phải có trách nhiệm bảo vệ gia đình, nhưng anh không biết rằng phần lớn trách nhiệm trong chuyện này thuộc về Hi Hiểu.
Thế nên Hi Hiểu mới nghĩ đến chuyện dùng tiền để mua bình yên.
Không phải là mềm mỏng, nhu nhược, cũng không phải là muốn nhận thua, chỉ là cô đột nhiên nhận thức được nguy cơ của sự việc này. Nếu như cứ tiếp tục đối chọi đến cùng, kẻ bị thương chỉ có thể là cô và Lý Tử Duệ.
Bản thân cô thì không sao, chỉ cần tìm một nơi để dung thân là ổn rồi, hoặc là nộp tiền ra, coi như "của đi thay người" rồi thì tuyệt đối không có qua lại với người đàn ông đó nữa là xong. Nhưng Tử Duệ thì không được, thành phố J này chính là khởi điểm giấc mộng của anh. Anh không thể, cũng không nỡ rời nó.
Thế nên cô không thể để mình làm liên lụy đến anh. Nhất là khi hai người đã có con với nhau.
- Dì Cố ơi! - Nghĩ ngợi hồi lâu, Nhan Hi Hiểu liền gọi dì Cố đang trông Đồng Đồng ra: - Dì Cố này, cháu đối xử với dì thế nào?
- Bà chủ đối xử với tôi rất t