Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1554 lượt.
ốt!
- Vậy thì tốt! - Hi Hiểu mím chặt môi. - Dì Cố này, cháu ở thành phố J này chẳng có người thân thích, làm phiền dì giúp cháu một việc này. Dì hãy đưa Đồng Đồng về thành phố C cho ông ngoại cháu giúp cháu. Gần đây ông ngoại cháu nhớ Đồng Đồng lắm, thế nhưng giờ cháu lại không có thời gian.
Dì Cố ngẩn người:
- Tôi...
- Số tiền hai nghìn tệ này cháu đưa trước cho dì. - Hi Hiểu mím cười. - Nếu như dì mang con cháu đến nơi, cháu sẽ đưa thêm cho dì một vạn, dì thấy thế nào?
- Bà chủ, tôi không có ý đó... - Dì Cố là một người thật thà, bà vội vàng xua tay. - Tôi...
- Dì Cố... - Hi Hiểu nhíu mày, cô nở nụ cười trấn an. - Cháu chỉ tin tưởng một mình dì thôi, cháu rất hi vọng dì có thể giúp cháu!
- Tí nữa cháu sẽ đi đặt vé máy bay cho dì, sau đó cháu sẽ bảo ông ngoại ra sân bay đón dì. Dì cứ đi thì biết ngay ấy mà!
Sau khi tận mắt nhìn thấy dì Cố vào máy bay, Hi Hiểu lập tức bắt xe về thành phố.
Việc tiếp theo mà cô muốn làm chính là đích thân đi tìm Lục Kỳ Thần.
Chiếc taxi lái thẳng đến tòa văn phòng của Thừa Trạch mà lần trước cô và Tử Duệ đã đến. Nhan Hi Hiêu xuống xe liền đi thẳng vào phòng của Lục Kỳ Thần nhưng không găp anh. Đợi chừng nửa tiếng sau mới thấy Lục Kỳ Thần xuất hiện trong đám đông.
Nhìn thấy Hi Hiểu đến, Lục Kỳ Thần có vẻ hơi ngạc nhiên, anh quay lại nói với những người đi cùng:
- Cứ quyết định như vậy đi, khi nào tôi bảo làm thì làm!
Đám người đó gật đầu vâng dạ rồi ngoan ngoãn lui ra.
Sao em lại đến đây? - Lục Kỳ Thần đi thẳng đến bàn làm việc trong phòng, Hi Hiểu cũng đi theo anh ta, thậm chí còn chủ động đóng cửa lại. - Em làm như vậy sẽ khiến cho người khác tưởng rằng chúng ta có quan hệ không đàng hoàng đấy... – Thấy Hi Hiểu làm vậy, Lục Kỳ Thần liền nói như mỉa mai. - Chẳng phải em đã từng nói có đánh chết em cũng không muốn dây dưa đến anh sao?
Hi Hiểu chẳng thèm để ý đến những lời mỉa mai của Lục Kỳ Thần. Cô thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế sô pha trong phòng rồi nhìn thẳng vào mặt anh ta:
- Chẳng phải anh muốn làm một vụ giao dịch hay sao? Được thôi, tôi đến rồi đây!
Lục Kỳ Thần sững người:
- Em nói thế là ý gì?
- Tôi có ý gì anh rõ hơn ai hết mà? - Hi Hiểu cười khẩy. - Lục Kỳ Thần anh giờ quả là người thâm hiểm. Không ngờ anh lại có thể nghĩ ra được cả chuyện này nữa cơ đấy! Làm vậy anh có mệt lắm không? Một mình vừa đạo diễn, vừa diễn xuất ngần ấy ngày trời cơ mà!
- Em...
- Không sai, tôi đoán ra rồi! - Hi Hiểu cười gằn: - Suốt cả ngày nay tôi đã nghĩ, có phải tôi đã từng đem lòng yêu con người này không? Người đàn ông mà tôi yêu trước đây có phải là người đàn ông quỷ quyệt, không từ bất kì một thủ đoạn nào đang ngồi trước mặt tôi không? Lục Kỳ Thần, tôi thừa nhận tôi bị thuyết phục bởi khả năng diễn xuất của anh rồi. Với khả năng của anh, tôi nghĩ anh thừa sức đóng cặp với Lương Triều Vỹ, dễ dàng giật được giải Kim Mã nữa, thế thì tội gì anh phải ở lại cái thành phố J này để mà uổng phí tài năng như vậy?
Vẻ mặt ngạc nhiên của Lục Kỳ Thần dần dần trở lại với vẻ lạnh lùng. Anh ta cầm bút lên, huơ huơ tay vẽ những vòng tròn lên giấy theo thói quen:
- Nhan Hi Hiểu, vậy em có đồng ý không?
- Thế anh nghĩ tôi có đồng ý không? - Hi Hiểu lạnh lùng cười nhạt. - Nếu như tôi không đồng ý thì chẳng phải đã lãng phí bao nhiêu công sức của anh hay sao? Anh tốn bao tàm sức để tạo dựng lên vở kịch này, thậm chí còn mang cả danh dự của mình ra để đánh đổi, để cho sự nghiệp của mình rơi vào nguy cơ lớn như vậy, anh không sợ sẽ "tiền mất tật mang" hay sao? - Khóe môi Hi Hiểu khẽ nhếch lên, nụ cười lạnh như băng đá. - Hay là anh tự tin đến vậy, nghĩ chắc rằng tôi sẽ làm theo ý anh?
- Hi Hiểu, anh đã dạy cho em hai cách làm thiết kế. Thứ nhất là làm tuần tự theo từng bước. Thứ hai là bất ngờ ra tay, cắt đứt đường lui của đối phương. Đáng tiếc là em chỉ nhớ cách đầu tiên mà không nhớ diệu kế còn lại. Muốn đẩy người khác vào chỗ chết thường phải dùng đến cách thứ hai. - Lục Kỳ Thần nheo nheo mắt. - Chắc chắn em cũng đoán ra rồi. Tại sao anh lại cố ý chỉ chấp nhận những đề án do em làm ra, tại sao anh phải cố tình làm ầm lên với Lý Tử Duệ rằng đề án không được thông qua, cần phải trực tiếp đi sâu vào điểm nóng của toàn bộ công trình? Chính là bởi vì anh muốn gây ra hậu quả này. Mặc dù em không ở trong đội thiết kế nhưng vẫn cứ tham gia vào công trình của Thừa Trạch, nhất là trong đề án khởi công cuối cùng, chưa hề kí cam kết bảo mật với bọn anh đã xem nội dung công trình, còn đưa ra cả một đề án hoạt động vô cùng đặc sặc. Vì vậy khi thông tin bị rò rỉ ra ngoài, em là người đáng nghi nhất!
Thay vì cứ chĩa mũi nhọn vào nhau, đánh nhau hết ngày nay sang ngày khác, khi bằng dùng liều thuốc này cho nhanh. Chuyện đã đến nước này, không do em quyết định nữa rồi... - Lục Kỳ Thần cười nhạt. - Chuyện này chính là do anh tạo dựng lên... ừ, em có thể coi đó là toàn bộ âm mưu của anh. Còn về cái giá, coi như là lấy một chút danh dự của mình ra để bồi thường, những cái khác, chẳng hề ảnh hưởng gì...
- Anh...
- Em không tin à? - Lục Kỳ Th