Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341634

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1634 lượt.

ần rút ra một tập tài liệu, cười nhạt. - Hi Hiểu, anh vốn không định để mình bị trói chết trên cây đâu. Dù gì cũng là vở diễn do anh tạo ra, tất nhiên anh phải có cách tự bảo vệ mình chứ. Thừa Trạch là tất cả đối với anh, vì vậy ngoài việc lấy chính bản thân mình ra làm trò đùa, những cái khác anh không hề động tới. Em nhìn thấy cái công ty này chưa?
- Anh ta chỉ vào cái lô gô. - Là công ty thiết kế mới thành lập, là công ty con của Dường Đô, ngay cả Kiều Việt cũng không biết, và anh đã dùng nó để dự phòng.
Nói cách khác, sau khi đề án của các người bị rò rỉ, các nhân viên thiết kế cùa công ty này sẽ đưa ra một phương án mới mẻ để cứu vãn. Trọng tâm đinh vị chủ thể thị trường hoàn toàn khác so với đề án của em, thế nên chuyện này chẳng ảnh hưởng gì đến Thừa Trạch cả. Còn nữa, không biết là em có phát hiện ra không? Cái sáng ý quảng cáo của em chỉ được đăng lên báo chiều có một ngày, mà nội dung của ngày hôm ấy mặc dù rất giống với Ngự Uyển của Thiên Thần nhưng hoàn toàn không chỉ ra trọng điểm của Thừa Trạch.
- Quảng cáo của mấy ngày đó bị hủy bỏ là do anh đã sắp xếp từ trước phải không? - Mặc dù đã chuẩn bị sẵn về tâm lí nhưng Hi Hiểu vẫn không tránh khỏi sửng sốt: - Anh...
- Đúng, cái gã chồng em lại tưởng rằng mình mất công chạy đi chạy lại mấy lần mới có thể thu hồi được quảng cáo của mấy ngày sau đó. Nhưng sự thực không phải như vậy, tất cả đã qua sự sắp đặt của anh rồi. - Lục Kỳ Thần mím môi. - Chỉ một ngày thôi Thừa Trạch đã bị ảnh hưởng lớn như vậy, làm sao anh nỡ hi sinh đến bốn ngày liền cơ chứ?
Hi Hiểu chỉ cảm thấy ớn lạnh trong lòng. Trước khi gọi điện thoại cho Lục Kỳ Thần, cô đã sớm đoán ra được phần nào của sự việc, nhưng cô không thể ngờ ràng người đàn ông mà cô từng yêu thương, người đàn ông mà cô luôn cho rằng lương thiện... lại giở thủ đoạn xấu xa này với cô.
Mặt Hi Hiểu xanh lét như tàu lá, giống như đang nghe một câu chuyện kinh dị:
- Lục Kỳ Thần, anh dám...
Cô còn chưa kịp đưa ra tổng kết thì Lục Kỳ Thần đã tự mình nói trắng ra. Dường như anh ta muốn nói cho cô biết tất cả, giọng nói lại trở nên cay nghiệt:
- Muốn hỏi vì sao tôi lại thuận lợi thực hiện kế sách này thì phải nói bởi vì các người đã tạo ra quá nhiều nghiệp chướng... Nhạc Đồng... chắc là cô đã biết chuyện này từ chỗ của Nhạc Đồng phải không? Ai bảo các người lúc ấy chẳng chút nương tay với Nhạc Đồng, lần này chính là một cơ hội tốt, người ta đương nhiên không thể bỏ lỡ cơ hội được dồn các người vào chỗ chết rồi!
- Nhạc Đồng trên thông đồng với Trụ Dương, dưới cấu kết với Thiên Thần, thế mà lại bị các người gạt sang một bên, đương nhiên trong lòng cảm thấy vô cùng bất mãn. Còn tôi chẳng qua chỉ là người tạo cho anh ta một cơ hội thôi. Một tia hi vọng được trở lại thành phố J, một khi hai vợ chồng cô sụp đổ, bộ phận thị trường ở thành phố này nghiễm nhiên thuộc về tay anh ta. Mối quan hệ cả hai cùng có lợi như thế này, Nhạc Đồng làm sao không tận lực trợ giúp cơ chứ?
- Lục Kỳ Thần. - Hi Hiểu khó nhọc nặn ra một nụ cười. - Anh nói cho tôi biết, bắt đầu từ khi nào anh đã có ý định làm như thế này?
- Kể từ khi cô có con với tôi nhưng lại nói rằng tôi và nó không được có bất kì mối quan hệ nào khác! Ý định đòi lại quvền nuôi dưỡng con của tôi đã bị cô cắt đứt ngay từ lúc còn mầm mống. - Lục Kỳ Thần đột nhiên hạ giọng, đôi lông mày dựng đứng. - Hơn nữa cô lại mang thai đứa con của Lý Tử Duệ, đó là điều đã bức tôi đi đến quyết định cuối cùng!
- Lục Kỳ Thần, tại sao anh phải làm như vậy? - Hi Hiểu khẽ lắc đầu. - Tôi chưa bao giờ quên cái đêm chia tay với anh. Anh nói với tôi rằng quan hệ của chúng ta từ nay không còn con đường quay lại. Anh nói rằng anh sẽ là đường thẳng song song nhất trong những đường thẳng song song với tôi. Và tôi luôn ghi nhớ những lời anh đã nói.
- Đó là bởi vì cô đã đem lòng yêu người khác. - Lục Kỳ Thần đột nhiên ngẩng đầu, ngước đôi mắt sắc lạnh nhìn cô. - Cô có đứa con của tôi và đem lòng yêu người khác.
- Anh dựa vào dâu mà không cho phép tôi yêu người khác? - Hi Hiểu cảm thấy thứ lô gic của anh ta thật nực cười.
- Lục Kỳ Thần, anh đã có người vợ đẹp như hoa của mình, chẳng nhẽ còn bắt tôi phải giữ mình vì anh? Chẳng nhẽ anh cho phép thì tôi mới được yêu?
- Tôi...
- Anh nói đi, rốt cuộc anh muốn tôi làm thế nào? - Hi Hiểu cảm thấy vô cùng mệt mỏi. - Chẳng phải anh nói rằng đây là một vụ mua bán hay sao? Anh bảo tôi phải làm thế nào anh mới chịu dừng tay?
- Tôi muốn có Đồng Đồng. - Anh ta trả lời dứt khoát chẳng chút do dự, dường như đó là điều anh ta đã ấp ủ trong lòng từ rất lâu rồi: - Tôi muốn có con gái của tôi, tôi không thể chịu được việc con gái mình gọi người khác là bố.
- Quả nhiên là cái lí do này. - Nhan Hi Hiểu nghiến răng.
- Anh đừng mơ!
- Vậy thì chúng ta cứ chờ mà xem! - Ánh mắt của Lục Kỳ Thần đã trở lại với vẻ xảo quyệt và lạnh lùng. - Chắc là cô không biết lúc nãy tôi đã đi đâu đâu nhỉ. Phải rồi, tôi đã đến tòa án. Một khi tôi khởi kiện, Nhan Hi Hiểu, cô tự mình cân nhắc hậu quả đi!
- Đây chính là cái "không chịu nổi" m