Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.

nhẹ nhàng cử động cánh tay đã ê ẩm của mình rồi đi ra khỏi giường. Nghĩ đến tốc độ kinh hồn của Hi Hiểu lúc nãy, anh lại bật cười. Người phụ nữ này chỉ biết rằng hành động cuối cùng của mình khiến cho người khác hiểu nhầm mà không biết rằng suốt nửa đêm qua cô ấy đã ngủ với tư thế như vậy. Nhất là càng về sau, cô giống hệt như một con bạch tuộc cứ quấn chặt lấy con mồi của mình, gần như cơ thể của cô đã quấn chặt lấy cơ thể anh.
Anh không phải là gỗ đá, đương nhiên khi đối mặt với những tình huống như thế này, anh không thể không có chút cảm giác nào.
Hơn nữa, cô còn bày trò giả vờ cảnh báo với anh rằng cô đang có “bạn cũ” viếng thăm, chắc chắn là bởi vì sợ anh giở trò xằng bậy. Nhưng chẳng nhẽ anh không có mắt hay sao? Lúc vào nhà vệ sinh, nhìn cái thùng đựng giấy vệ sinh dưới sàn, “bị” hay không chẳng nhẽ anh còn không biết?
Nghĩ đến đây Lí Tử Duệ lại bật cười.
Hi Hiểu chuẩn bị bữa sáng với tốc độ siêu nhanh. Chẳng bao lâu sau, mợ của Hi Hiểu cũng tỉnh giấc. Lúc ăn sáng, Hi Hiểu vừa bóc trứng vừa giả vờ hỏi dò: -Mợ à, mợ định ở lại thành phố này bao lâu?
-Đợi một chút…-mợ Hi Hiểu cúi đầu húp một ngụm cháo rồi cười bảo: -Hiểu Hiểu, có phải cháu không muốn mợ ở đây không….
-Đâu có ạ!- Hi Hiểu vội vàng xua tay phủ nhận: -Mợ chịu đến đây cháu mừng còn không kịp nữa là…
Mặc dù trên mặt cố nặn ra nụ cười tươi tắn nhưng trong lòng Hi Hiểu vô cùng rối bời. Nhan Hi Hiểu đánh mắt về phía Lí Tử Duệ, thấy Tử Duệ đang một tay cầm bánh, một tay cầm cốc nước hoa quả, rõ ràng là đang ăn mà lông mày cứ nhăn tít lại như đang suy nghĩ vấn đề gì đó.
Ăn xong bữa sáng, Lí Tử Duệ vẫn đi làm như bình thường, để lại một mình Hi Hiểu ở nhà với bà mợ lắm điều. Không phải là cô không có khái niệm về họ hàng, cũng không phải cô lạnh nhạt với người thân…chỉ có điều mấy ngày hôm nay, vì mang bầu nên cô luôn ở trong tình trạng mệt mỏi. Cô thực sự không có đủ sức để nói chuyện với mợ mình.
Thế nhưng mợ của Hi Hiểu dường như đã biến thành một người khác, Hi Hiểu vừa cười giả lả vừa nghĩ, mặc dù ở với mợ không lâu nhưng cô cũng hiểu rõ tính cách của mợ mình. Trong kí ức của cô, mợ là một người rất kiệm lời, cũng có thể là do yêu cầu công việc nên những điều mợ nói có vẻ rất uy nghiêm, chẳng mấy khi mợ nói chuyện phiếm. Ở với mợ hai năm trời, Hi Hiểu chỉ nhớ thỉnh thoảng lắm mợ mới nói đùa dăm ba câu. Cho đến tận khi cô ra khỏi nhà mợ, mợ vẫn giữ nguyên vẻ mặt cau có, khó gần của mình.
Vì vậy, thái độ của mợ ngày hôm nay thật sự nằm ngoài sức tưởng tượng của Hi Hiểu.
Hi Hiểu cố gắng nói chuyện một lúc nhưng tất cả các vấn đề gần như đã nói hết từ tối qua rồi. Cô bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Đang mơ màng trong cơn mê thì đột nhiên điện thoại đổ chuông. Cúi đầu nhìn vào màn hình, mặt Hi Hiểu chợt biến sắc.
Điện thoại từ thành phố S gọi đến.
Nhìn thấy mợ đã ngủ rồi, nghĩ ngợi một lát cô quyết định vào phòng ngủ. Như vừa tự đấu tranh với chính bản thân mình, cô hít một hơi thật sâu rồi nhấn phím nghe. Quả nhiên là giọng nói quen thuộc đã lâu không được nghe đó: -Hi Hiểu à….
-Hi Hiểu, Hi Hiểu ơi!
Mặc dù đã xa cách ngần ấy thời gian nhưng cách anh gọi cô vẫn không thay đổi, vẫn khiến cho trái tim của cô vấn vương.
Hi Hiểu cố gắng kiểm soát hơi thở gấp gáp của mình nhưng lại thấy cổ họng mình khô đắng lại: Kỳ Thần?- cô cố tỏ ra thoải mái: -Dạo này anh vẫn ổn chứ?
-Ổn!- giọng nói của anh vẫn ấm áp như trước nhưng lời nói thì ngắn gọn tới lạnh người: -Anh rất ổn!
Nói được vài câu Hi Hiểu đã không biết nói chuyện gì nữa. Một người bạn trai đã từng thân mật chẳng còn khoảng cách, một người có mà cô vẫn thường nhớ nhung, nhưng nay hiện thực tàn khốc đến nỗi cô chẳng biết phải nói gì với anh nữa. Trước tình trạng khó xử này, Hi Hiểu đành lên tiếng: -Bao giờ thì anh ra?
-Theo lí mà nói thì khoảng hai năm rưỡi nữa…- từ đầu dây bên kia có tiếng cười khẽ vọng lại: – Nhưng cai ngục bảo chỉ cần anh có cải tạo tốt thì có thể được thả sớm hơn.
Không để Hi Hiểu kịp trả lời, Kỳ Thần nói chêm vào một câu: -Lúc ấy…em có đợi anh nữa không?
-Lục Kỳ Thần, chúng ta đã từng đề cập đến vấn đề này rồi…- Hi Hiểu ngẩn người trong giây lát rồi khẽ nói: -Anh đã từng nói không cần em phải đợi!
-Nếu như anh hối hận thì sao?
-Anh đùa à?- Hi Hiểu cười nhạt, cố gắng tỏ ra thoải mái với anh nhưng không hiểu sao nước mắt lại chảy xuống miệng đắng chát: -Anh đã từng nói, kể từ ngày hôm đó, hai chúng ta chẳng ai còn dính dáng đến ai.
Nỗi đau đớn lại một lần nữa trỗi dậy, Hi Hiểu không biết rằng mối tình đó đến giờ vẫn khiến cho cô gặp phải cú sốc lớn đến thế. Cô chợt nghe thấy tiếng cười nhạt từ đầu dây bên kia vọng lại: -Hi Hiểu, anh biết, anh biết sau khi anh ra tù, bố sẽ sắp xếp chuyện hôn sự của anh với Kiều Việt. Vì vậy, có gì mà em phải lo chứ?
-Thế còn em, em làm việc ở Trụ Dương thế nào rồi?-Kỳ Thần cười nhạt: -Họ không bạc đãi em chứ?
-Em không làm ở đó nữa rồi!- Hi Hiểu cắn chặt môi: -Nghỉ làm được khoảng hai tuần.
-Tại sao?
Chỉ nghe thấy có tiếng nói lạnh lùng ở đầu dây bên kia vọng lại “hết


Polaroid