Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341515
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.
mắt xanh của thiên kim tiểu thư Kiều Việt, con gái của chủ tịch tập đoàn Gia Thái. Những tình tiết tiếp theo câu chuyện này vô cùng tàn khốc. Bố của Kiều Việt lấy điều kiện sẽ không thúc nợ để tác thành cho nguyện vọng của con gái, yêu cầu hai người họ phải kết hôn.
Hôm hay tin vụ kết hôn của hai người họ, Hi Hiểu và Lục Kỳ Thần đã ăn trái cấm. Sau chuyện đó, hai người quyết định chia tay nhau. Hi Hiểu rất hiểu Lục Kỳ Thần, anh là một người cực kì trách nhiệm, tuyệt đối sẽ không vì tình yêu mà giương mắt đứng nhìn sự nghiệp của gia đình sụp đổ.
Một tình yêu có nồng nàn đến mấy, có vấn vương đến đâu, trước lợi ích vẫn chỉ là một món đồ chơi quá xa xỉ.
Bọn họ quyết định sẽ chia tay từ đây, không bao giờ gặp lại. Trước khi đi, Lí Tử Duệ có đưa cho Hi Hiểu một tấm thẻ, nói rằng đó là tiền tích góp của anh bao nhiêu năm nay, coi như đó là sự bù đắp cho tình yêu của hai người. Hi Hiểu thoải mái nhận lấy, cô không phải là mấy cô gái tỏ vẻ thanh cao trên ti vi, chỉ cần sống dựa vào tình yêu. Cô vốn là một người rất thực tế, một mối tình đã bỏ ra quá nhiều tình cảm như vậy, đương nhiên phải có cái gì đó để bù đắp những hụt hẫng và đau khổ mà cô phải chịu đựng.
Vì vậy cô đã nhận lấy. Cô mãi mãi không bao giờ quên nụ cười của Lục Kỳ Thần ngày hôm ấy. Anh đã nói với cô: -Hi Hiểu, em hãy nhận lấy đi! Đây là điều duy nhất anh có thể làm cho em. Nếu như em không muốn cả nửa cuộc đời còn lại anh phải sống trong nỗi áy náy, sống trong nỗi dày vò thì em hãy nhận lấy!
Anh vốn không phải là một người thanh cao cho lắm, vì vậy trước sự dụ dỗ của đồng tiền, anh đã lựa chọn con đường từ bỏ tình yêu. Đến lúc này, mọi việc đã bày ra trước mắt cô, cô lại ngoan ngoãn làm theo ý anh, trở thành một người giống như anh, vì tiền bạc mà bỏ đi tình yêu.
Hơn nữa, bù đắp mà anh trả cho cô cũng không hề thấp, đủ để mua một đêm mây mưa giữa hai người. Chín mươi vạn tệ, có cô gái nào có thể bán mình với cái giá cao đến thế?
Vì vậy, đối với một người có dung mạo bình thường như Hi Hiểu, khoản bồi thường này…là quá đủ.
Hi Hiểu thường tự an ủi bản thân mình như vậy. Những người khác đều ôm mộng được sống những ngày như ý muốn. Chỉ có cô là luôn tự chà đạp bản thân, biến mình thành một động vật sống vì tiền. Chỉ có như vậy cô mới có thể xoa dịu nỗi đau đớn đối với tình yêu trong quá khứ, mới có thể thản nhiên khi hay tin Lục Kỳ Thần vào tù.
Ngày thứ mười hai sau khi hai người chia tay, Lục Kỳ Thần đột nhiên vì vấn đề tiền vốn mà phải vào tù. Hi Hiểu không bao giờ biết rằng chỉ một lần ái ân giữa hai người mà lại dẫn đến kết cục đau thương này.
Cho đến ngày hôm nay, anh đột nhiên liên lạc với cô. Anh vẫn là một người kiệm lời, còn cô vẫn là một người bình thản đối mặt với mọi người. Anh đã từng dạy cô rằng, càng gặp phải những tình cảnh cấp bách càng phải cố gắng duy trì trạng thái bình thản. Hi Hiểu cảm thấy trong cuộc nói chuyện ngày hôm nay, cô đã có đủ sự bình thản.
Thế nhưng trước mặt cô lúc này không ngừng xuất hiện những ngày tháng tươi đẹp của hai người. Lúc đó cô nắm tay anh, đi xuyên qua từng ngóc ngách, đường phố. Lúc ấy cô ngồi trên lòng anh, hưởng thụ những nụ hôn ngọt ngào và ướt át của anh. Lúc ấy cô đỏ mặt nằm bên dưới anh, từ từ cảm nhận cái cảm giác quấn quýt của lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng thân mật giữa hai người.
Chuông điện thoại đột ngột reo vang khiến cho Hi Hiểu giật mình bừng tỉnh. Những kí ức đã lâu không được nhắc đến ấy như bị cắt làm đôi, một cảm giác đau đớn đi sâu vào tận xương tủy, khiến cho tâm trí của cô như tê dại. Một lúc lâu sau cô mới chậm chạp cầm điện thoại lên, hoang mang lau sạch những giọt nước mắt trên mặt, cố gắng hít thở thật sâu rồi mở điện thoại ra xem. Là Lí Tử Duệ.
-A lô…
-Hi Hiểu, hôm nay tôi đã nghĩ kĩ rồi, có phải mợ của cô có chuyện gì muốn nhờ chúng ta làm không?- Lí Tử Duệ đi thẳng vào vấn đề: -Tôi càng nghĩ càng thấy không bình thường, một người thân hơn mười năm nay chẳng liên lạc gì, vô duyên vô cớ chạy đến nhà người ta ở. Xét về tình, về lí đều bất bình thường.
-Chẳng có gì bất bình thường cả!- Hi Hiểu trầm giọng: -Cháu gái lấy chồng, mợ đến thăm là chuyện bình thường!
-Nhưng mà…cô thật sự không cảm thấy có gì kì lạ sao?- Lí Tử Duệ tiếp tục thuyết phục Hi Hiểu: -Cô nghĩ mà xem, mặc dù bây giờ đã vào thu nhưng vẫn có thể coi là mùa hè. Bình thường đâu có ai chịu lê la đến nhà người ta vào cái thời tiết này chứ?
-Lí Tử Duệ, đó là mợ của tôi…- Nhan Hi Hiểu bắt đầu không giữ nổi bình tĩnh: -Cháu gái lấy chồng, đến thăm chẳng lẽ lại trái với lẽ thường hay sao?
-Hi Hiểu, tôi không nói là trái với lẽ thường. Không biết cô có phát hiện ra hay không, đã có mấy lần bà ấy định nói cái gì đó rồi lại thôi….
-Lí Tử Duệ, anh nói đủ chưa hả?- thấy Lí Tử Duệ lôi thôi mãi không thôi, cơn tức giận trong lòng Hi Hiểu chợt bộc phát: -Tôi biết anh giỏi quan sát, giỏi phân tích ý đồ và tâm lí của đối phương trong giao tiếp…Tôi biết đó là sở trường của anh, nhưng anh cũng phải nghĩ xem, những sở trường nghiệp vụ ấy đâu có thích hợp dùng để bàn luận tì