Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341521
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1521 lượt.
nh thân giữa người với người. Mợ tôi lâu lắm rồi mới đến thăm tôi, có nói nhiều một chút cũng có làm sao đâu?- Hi Hiểu vẫn không quên là mợ mình còn ngồi ở bên ngoài nên cố gắng nói thật khẽ: -Anh không thể lúc nào cũng suy đoán người ta có âm mưu này nọ được.
Rất ít khi thấy Hi Hiểu nói nặng lời như vậy, Lí Tử Duệ nghẹn họng chẳng nói lên lời. Một lúc lâu sau anh mới cố nặn ra được một câu: -Cô tự đi mà lo cho mình vậy!
Nói dứt lời bèn cúp điện thoại luôn.
Lí Tử Duệ không thể nào hiểu nổi tại sao anh chỉ muốn bàn bạc tử tế chuyện này với cô mà kết quả lại thành ra như thế này. Sáng sớm nay lúc ra khỏi nhà, cô ấy vẫn rất bình thường, sáng dậy còn xuống bếp nấu nướng, thậm chí còn rất da dáng người phụ nữ của gia đình, thế mà chỉ nói có vài câu đã trở thành một người đàn bà ghê gớm rồi?
Nghĩ đến đây Tử Duệ liền bực bội ném tài liệu sang một bên, trong đầu hiện ra vẻ mặt của bà mợ. Theo khả năng quan sát của anh, bà mợ của Hi Hiểu chắc chắn có chuyện gì đó mới đến đây. Còn về vấn đề đó là chuyện gì, chuyện khiến cho bà ấy định nói mà lại thôi nhưng vẫn không thể không nói đó chắc chắn chẳng phải là chuyện gì tốt đẹp cả.
Thôi mặc kệ, dù sao cũng không phải là mợ của mình! Lí Tử Duệ khẽ hừ giọng, tự cười chế nhạo bản thân mình thích ôm rơm nặng bụng. Dù sao cũng chẳng phải là vợ chồng thật, anh cần gì phải quan tâm đến phản ứng của người nhà cô chứ? Hơn nữa, tối đến người không có chỗ mà ngủ là cô ấy, đâu phải là mình? Nếu như cô ấy muốn cho tình cảnh này tiếp tục tiếp diễn thì cứ để cho bà mợ kì quái của mình ở lại đây đi!
Dù sao thì ban ngày anh cũng phải bận rộn với công việc, chỉ có mấy tiếng đồng hồ buổi tối là phải vờ vĩnh cười cười nói nói với bà mợ ấy, mà chuyện này thì anh rất giỏi, tất cả đều là nhờ công việc đã rèn luyện cho anh cả.
Chiều đến trở về nhà, Hi Hiểu vẫn mải mê với công việc bếp núc như bình thường. Mặc dù cuộc nói chuyện điện thoại ấy chẳng vui vẻ gì nhưng dù sao trong nhà cũng có người ngoài, không thể làm ầm ĩ lên được. Thế là Lí Tử Duệ đành phải phát huy khả năng giao tiếp của mình, chủ động chạy đến bên cạnh Hi Hiểu lúc ấy đang nhặt rau bắt chuyện: -Tối nay ăn gì thế?
-Rau cải…- cô ngoảnh đầu lại đáp, giọng nói nhỏ xíu dường như chẳng thể át đi tiếng nước chảy tí tách. Lí Tử Duệ khẽ ừ một tiếng rồi ghé đầu xuống, hít hít những món đã nấu chín: -Oa, thơm quá! Đây là cái gì?
-Súp hải sản đậu phụ…- Hi Hiểu khẽ đáp rồi quay ngoắt đầu sang nơi khác để giấu đi sự bối rối. Lí Tử Duệ đứng bên cạnh nheo mắt nhìn cô, nụ cười miễn cưỡng trên môi dường như đông cứng lại. Hi Hiểu có phản ứng như vậy, chẳng thèm liếc anh đến một cái, cho dù ánh mắt có vô tình chạm nhau chẳng qua cũng là sự tránh né…thái độ này khiến cho Lí Tử Duệ cảm thấy tổn thương.
Lí Tử Duệ không ngờ thái độ hiền hòa của mình lại bị Hi Hiểu đối xử như vậy. Lớn đến ngần này rồi, Lí Tử Duệ rất ghét con gái làm bộ làm tịch. Bình thường nếu là người khác mà đối xử với anh như vậy thì anh cũng chẳng thèm để ý đến, nhiều nhất là tức tối một lần rồi từ sau không thèm quan hệ nữa. Nhưng không hiểu vì sao anh lại không muốn Hi Hiểu đối xử với mình như vậy. Lí Tử Duệ tiến lại gần Hi Hiểu, kéo mạnh cánh tay cô, nhíu mày hỏi: -Nhan Hi Hiểu, cô có ý gì hả?
-Tôi đâu có…- cô khẽ ngẩng đầu, ánh mắt phảng phất sự kinh ngạc và hoảng loạn, nhưng ngay lập tức cô lại cúi gằm mặt xuống, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: -Lí Tử Duệ, tôi đang bận, anh mau bỏ tay ra đi!
-Chẳng phải là tôi chỉ mới phân tích có chút xíu thôi mà…- nhớ ra là mợ Hi Hiểu vẫn còn ở trong phòng khách, Lí Tử Duệ đành cố nói nhỏ đi: -Đều là vì muốn tốt cho cô thôi, hà cớ gì cô lại nổi khùng với tôi?
-Tôi…- Hi Hiểu đang định mở miệng nói gì đó thì sau lưng cô đã vang lên giọng nói của mợ. Lí Tử Duệ giật nảy mình, vội vàng thả tay Hi Hiểu ra rồi ngoảnh đầu lại cười: -À mợ à….
-Ừ, Tử Duệ về rồi đấy à? –mợ Hi Hiểu mỉm cười rồi đột nhiên vẫy tay: -Nào, Tử Duệ, Hi Hiểu đang bận tay, cháu qua đây giúp mợ một chút!
Tình cũ, hãy bớt đau thương!
Đôi lông mày của Lí Tử Duệ càng ngày càng nhăn tít lại, anh không ngờ rằng Hi Hiểu đã phải trải qua chuyện như thế.
-Kể từ sau cú điện thoại ấy, Hiểu Hiểu có gì đó bất thường lắm!- mợ Hi Hiểu nhíu mày thở dài: -Con bé này từ nhỏ đã cứng cỏi, sau khi nhận điện thoại nói là có một người bạn học qua đời, sau đó nó nhốt mình trong phòng suốt cả buổi chiều. Nếu như không phải nấu cơm cho cháu thì chắc nó cũng không chịu ra ngoài đâu!
-Vâng ạ…- Lí Tử Duệ khẽ ậm ừ, chắc là lúc chiều anh gọi điện chẳng may đúng vào lúc cô đang gặp phải chuyện buồn bã.
Lúc này Tử Duệ mới nhớ ra, lúc nói chuyện điện thoại với anh, tâm trạng của Hi Hiểu có vẻ rất tồi tệ, nhưng do anh mải phân tích tình hình nên đã sơ ý bỏ qua tâm trạng của cô.
Hi Hiểu sững sờ ngẩng đầu nhìn: -Mợ….nhập hộ khẩu đâu có đơn giản?
-Mợ biết chuyện này không dễ dàng, nếu mà dễ dàng thì cả nước này đã chuyển đến định cư ở đây hết rồi…- mợ Hi Hiểu cười ngọt ngào: -Nhưng