Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341544

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1544 lượt.

ột nhiên trong anh dâng lên một cảm xúc khó tả. Với Nhan Hi Hiểu, anh luôn nghĩ rằng cô là một người rất đơn giản, mặc dù có những lúc quá mức thẳng thắn và cố chấp. Nhưng cho dù là giấy trắng hay giấy đen, chỉ cần chưa viết chữ thì liếc qua một cái là có thể nhận ra được. Mà Hi Hiểu trong lòng anh lại là một tờ giấy trắng.
Thế nhưng, vẻ mặt của cô lúc nãy rõ ràng là tràn đầy tự tin và tinh quái.Một Hi Hiểu như vậy đột nhiên khiến cho anh cảm thấy thực sự lạ lẫm.
Lí Tử Duệ cố nặn ra một nụ cười: -Thế ý của cô là…lúc nào mới đến thời điểm đó?
-Tôi còn tưởng lần này anh gọi tôi đến là để khuyên tôi đi làm lại cơ đấy!
Bàn tay đang múc cháo của Lí Tử Duệ chợt khựng lại, anh ngẩng đầu lên nhìn cô: -Không giấu gì cô, đúng là tôi có ý đó!
-Thế giờ thì sao?
-Vẫn là như vậy!
-Nói rõ lí do xem nào?
-Cô có nhận lời không?
-Anh nói lí do trước đi!- Nhan Hi Hiểu mím chặt môi: -Chúng ta đang ở nơi công cộng, có thể bình tĩnh mà nói trắng đen chuyện này. Vì thể diện nên không ai có thể vì tức tối mà gây chuyện với người kia được!
Lí Tử Duệ liền nhân cơ hội triển khai những suy nghĩ đã ấp ủ trong lòng: -Thôi được, tôi thừa nhận chuyện khuyên cô đi làm lại là tôi có mục đích cá nhân. Cô cũng biết là cô có liên quan đến các đề án ở Gia Thái, mà Gia Thái lại ở trong tay của tôi. Vì vậy, một khi cô quay lại, với thân phận vợ chồng chúng ta sẽ bắt tay phối hợp với nhau, chắc chắn địa vị của chúng ta ở Trụ Dương sẽ được đảm bảo vững chắc.
-Còn nữa không?
-Còn về vấn đề khí tiết…- anh hít một hơi thật sâu, nhíu mày nhìn cô: -Hi Hiểu, chúng ta bươn chải trong xã hội này đã lâu rồi. Vì vậy trước lợi ích và khí tiết chúng ta đều biết nên định vị bản thân như thế nào. Cách nghĩ của tôi là, nếu Tôn Bồi Đông đã cho cô điều kiện như vậy chứng tỏ cô có vai trò rất quan trọng. Chi bằng cô hãy nhân cơ hội này cho ông ta chút thể diện để kiếm cho mình cái danh “hợp tác hữu nghị”.
-Tôi không cảm thấy tôi quá quan trọng!- Hi Hiểu cười nhạt, ánh mắt dừng lại trên bát cháo đặt trên bàn, khuôn mặt toát lên vẻ thờ ơ: – Nhưng theo cách nói của anh, Tôn Bồi Đông đã vội vã gọi tôi về như vậy chắc chắn là bởi vì tôi rất quan trọng. Vậy thì, tôi muốn đặt cược để xem xem cái vai trò quan trọng này có mang tính duy nhất hay không?
-Cô nói vậy là ý gì?
-Ý tôi là, bảo tôi đi làm lại, cũng được. Nhưng không phải là lúc này…- cô mím môi cười: -Tôi đánh cược với “sức nặng” của mình, cứ để một thời gian nữa hãy nói!
Nghe thấy Hi Hiểu đồng ý quay trở lại đi làm, trong lòng Lí Tử Duệ cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều nhưng càng về sau anh càng thấy thất vọng. Anh không hiểu Nhan Hi Hiểu dựa vào đâu để có cái suy nghĩ mạo hiểm đến như vậy. Một con người luôn tôn thờ sự yên ổn như cô sao lại quyết định đặt mình vào trò cá cược mạo hiểm như thế?
-Tôi khuyên cô đừng làm như vậy!- anh nhìn cô, nói bằng giọng nghiêm túc: Nhan Hi Hiểu, có thể hiện giờ cô đang được voi đòi tiên, cũng có thể cô nghĩ rằng bản thân mình rất tài giỏi, nhưng có một điểm này tôi cần phải nhắc nhở cô, thời tiết có lúc xấu lúc tốt, không thể lúc nào cũng quang đãng không có mấy mù được. Đến lúc không tìm thấy mặt trời, cô có khóc cũng chẳng thể tìm được đâu!
-Vậy thì cứ đợi đến lúc ấy hãy tính!- người phụ nữ trước mặt anh lúc này chỉ ngồi yên bất động với nụ cười nhạt trên môi.
Nhìn bộ dạng tự đắc của cô lúc này, Tử Duệ chỉ muốn lấy đũa gõ cho cô tỉnh lại: -Cô đang âm mưu gì vậy? Chỉ là bởi vì thứ khí tiết đáng tội nghiệp đó à? Nhan Hi Hiểu, trên đời này không có người nào không thể sống vì thiếu một ai đó. Cô tốt nhất nên biết chớp lấy thời cơ. Nhân viên thiết kế bị thay thế rất nhanh, rất có thể chỉ ngày mai thôi sẽ có người tốt hơn thay thế cô. Lúc đó cô có muốn quay lại cũng chẳng còn cơ hội, ngược lại còn làm trò cười cho thiên hạ đấy!
-Lí Tử Duệ, anh sợ tôi như thế này sẽ làm lỡ mất tiền đồ của anh sao?- Nhan Hi Hiểu đột nhiên ngẩng đầu, nhếch môi cười khinh mạn: -Yên tâm đi, tôi không làm thế đâu!
Một Nhan Hi Hiểu vô tâm vô tính đột nhiên lại trở thành một người thấu hiểu lòng người khiến cho Lí Tử Duệ cảm thấy bối rối, cảm giác như vừa trải qua một chuyện gì đó hết sức hồ đồ. Anh không hiểu tại sao Hi Hiểu lại có hứng thú làm vậy, nhưng bộ dạng của cô lúc này anh biết có nói nữa cũng chỉ là vô ích.
Sự tự tin thể hiện trong đôi mắt cô chỉ trong khoảng khắc đã hợp thành một ngọn lửa như muốn thiêu đốt con người cô.
Lí Tử Duệ bưng cốc trà lên, uống một ngụm thật to rồi chẳng nói gì thêm nữa.
Buổi chiều, lúc quay trở lại công ty, Tôn Bồi Đông lại gọi anh tới để hỏi kết quả. Nhớ lại những lời nói quá sức phô trương của Hi Hiểu lúc trưa, Lí Tử Duệ lại không biết phải nói với Tôn Bồi Đông như thế nào?
-Vẫn là không chịu đi làm lại à?- Tôn Bồi Đông đi đi lại lại trong phòng, về sau tức giận ngồi phịch xuống ghế sô pha, gắt ầm lên: -Lí Tử Duệ, vợ cậu giỏi thật đấy!
-Tổng giám đốc, nếu như không ảnh hưởng đến công việc thì có thể thay thế bằng một nhân viên thiết kế khác không ạ?- Lí Tử Duệ nói: -Hi Hiểu dạo này sức khỏe khô


XtGem Forum catalog