Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341531
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.
ng xuyên hoạt động trí não nên ông ta thuộc vào nhóm những người “rửa mặt thì lâu gội đầu thì chóng”, đôi mắt nhỏ xíu nhưng lại rất sắc sảo, đáng tiếc là cái mũi lại tẹt dí. Lí Tử Duệ chăm chú nhìn bức ảnh rất lâu, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không cảm thấy đây là một người đáng tin cậy. Nhưng nói thế nào thì đàn bà tin tưởng và dựa dẫm vào đàn ông chưa chắc đã là vì tướng mạo.
“Bốp” một tiếng, Lí Tử Duệ giận dữ ném con chuột sang một bên. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh của Nhan Hi Hiểu: khóe môi khẽ nhếch lên mỗi khi vui vẻ, môi mím chặt lại mỗi khi giận dữ, còn cả đôi mắt đỏ hoe mỗi khi khóc, vòng tay ôm chặt lấy anh lúc đau khổ…tất cả như đang hiện ra trước mắt Lí Tử Duệ.
Kết quả của việc nhớ lại quá khứ đó là, anh không tin rằng Hi Hiểu lại là một người như vậy. Mặc dù cô là người yêu tiền nhưng không đến mức vì tiền mà bất chấp tất cả. Cái suy nghĩ này cứ vừa lóe lên trong đầu là ngay lập tức bị Lí Tử Duệ dập tắt, anh dựa vào đâu mà phán đoán nhân phẩm của Nhan Hi Hiểu chứ?
Một người phụ nữ bán mạng làm việc ở bên ngoài xã hội, một cô gái chẳng có gia thế, nếu như không có thủ đoạn thì làm sao có thể ngay lập tức có được hơn 60 vạn để mua nhà?
Nghĩ đến đây, Lí Tử Duệ đột nhiên cảm thấy trái tim mình đau đớn đến nghẹt thở.
Là một nhân viên thị trường, anh luôn là người có tài quan sát và phán đoán con người. Xưa nay anh cũng luôn tự tin về khả năng của mình. Nhưng gần đây, càng ngày anh càng cảm thấy bản thân mình thậm chí còn chẳng thể nhìn nhận rõ những người thân quanh mình.
Đằng sau đôi mắt trong veo ấy còn ẩn dấu điều gì? Suốt cả buổi chiều, Lí Tử Duệ ở trong tâm trạng cực kì bất an. Dưới cái bóng của Nhan Hi Hiểu, Lí Tử Duệ cuối cùng đã thay đổi từ một con người của công việc thành một con người hoàn toàn khác. Hiệu quả làm việc suốt cả buổi chiều của anh, gần như bằng không.
Phản kích, trắng đen không rõ
Về đến nhà, Hi Hiểu đã chuẩn bị bữa tối xong xuôi và đang ngồi trên ghế sô pha chờ anh về. Nếu như là trước đây chắc chắn Tử Duệ đã bị hành động này của Hi Hiểu làm cho tan chảy trái tim băng giá.Thế nhưng hôm nay, cảnh tượng này lại chẳng khác gì một cái đinh nhọn trong mắt anh. Cùng với những lời mỉa mai của Tôn Bồi Đông quay cuồng trong đầu, cơn giận của anh như bùng lên dữ dội.
Nhìn thấy vẻ mặt kì lạ của Tử Duệ, Hi Hiểu lúc đó đang đơm cơm cho anh liền ngẩng đầu nhìn anh hỏi: -Sao thế?
-Không có gì!- Lí Tử Duệ nhìn cô chằm chằm, có làm thế nào cũng không thể tin được rằng người phụ nữ xấu xa mà Tôn Bồi Đông nhắc đến lại có liên quan đến người phụ nữ đang ngồi trước mặt anh đây: -Hi Hiểu, lẽ nào cô chắc chắn là có thể quay trở lại Trụ Dương à?
Hi Hiểu hơi ngẩn người, đôi môi hơi cong lên: -Có thể, thế thì sao? Tôn Bồi Đông lại nhắc đến chuyện đi làm của tôi à?
Hồi lâu sau cô mới khẽ nói: -Thế…anh có tin không?
Giọng điệu vô cùng bình tĩnh nhưng anh lại cảm thấy vô cùng mơ hồ. Anh vẫn không ngẩng đầu nhìn cô, chỉ gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng: -Có thể!
Chỉ hai từ ngắn gọn nhưng đó chính là đáp án mà anh đưa ra cho cô, là kết luận cho cả một buổi chiều đăm chiêu suy nghĩ của anh. Thế nhưng cô chỉ đứng bật dậy đi thẳng vào trong phòng ngủ.
Vẫn là chiêu quen thuộc mà cô thường dùng, “rầm” một tiếng, cánh cửa phòng cô sập lại. Cùng với tiếng cửa sập lại là tiếng một góc nào đó trong trái tim Tử Duệ đang đổ sập xuống. Một cảm giác khó tả lan tràn trong lòng anh.
Hít một hơi thật sâu, Tử Duệ cúi xuống lấy bao thuốc để đã lâu dưới ngăn bàn rồi đi thẳng vào phòng ngủ của mình.
Đã lâu lắm rồi anh không hút thuốc, anh cũng không thích hút thuốc. Có một lần, Hi Hiểu đã chỉ vào một kẻ sống dở chết dở vì bệnh phổi và nói đùa: -Anh cứ hút thuốc đi, hút đến mức này rồi thì chẳng ai còn quản lí anh nữa đâu!- phải mất đến mấy phút anh đã nghĩ rằng cô đương nhiên có quyền quản lí anh, bởi vì dù sao hai người cũng là vợ chồng. Hơn nữa Hi Hiểu luôn đối xử dịu dàng với anh. Rất nhiều lúc anh cảm thấy ấm áp bởi không khí rất gia đình như vậy. Nhưng đến hôm nay anh mới phát hiện ra rằng, hai người hoàn toàn không có con đường chung.
Cái gọi là giao nhau ấy nhất định phải được xây dựng trên cơ sở tin tưởng lẫn nhau. Mà sự hiểu biết của cô đối với anh, anh đối với cô còn quá ít ỏi.
Những bí mật còn quá nhiều.
Đặt điếu thuốc lên miệng nhưng không hút, chỉ lặng lẽ nhìn luồng khói mờ mờ bay lên cao, khóe môi khẽ nhếch lên chua xót. Những kí ức về khoảng thời gian kết hôn với Hi Hiểu lại hiện về, trong khoảng thời gian ấy đã có biết bao chuyện xảy ra. Có một thứ gì đó đang thăng hoa, có một thứ gì đó đang biến mất. Ngày qua ngày, Lí Tử Duệ phát hiện ra rằng, một cuộc sống như thế này ngày càng khiến mình xa rời với con người của mình lúc ban đầu.
Lẽ nào, bản thân mình đã động lòng với cuộc sống như thế này?
Nghĩ đến đây, dường như trái tim anh lại bị ai đó cứa phải. Lí Tử Duệ đờ đẫn nhìn vào không trung. Tàn thuốc lá rơi xuống chân anh, giải phóng nhiệt lượng khiến da anh bỏng rát. Nhữ