Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341600

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1600 lượt.

dũng cảm mà khó khăn lắm cô mới tích lũy được. Nào ngờ anh lại lùi lại phía sau, chẳng để cho cô có cơ hội.
Thực ra khi nhìn vào đôi mắt ảm đạm của anh, cô đã thầm bỏ cuộc.
Đúng vào lúc bàn tay vừa chạm vào nắm cửa, Nhan Hi Hiểu bỗng cảm thấy cánh tay mình đau nhói. Còn chưa kịp phản ứng gì thì cơ thể cô đã bị kéo quay lại đằng sau, đối diện với anh. Cô hoảng hốt mở to đôi mắt, nhìn rõ đôi con ngươi đen láy của Lí Tử Duệ, đôi con ngươi thấm đượm sự hoang mang và cô đơn. Khóe môi Lí Tử Duệ khẽ nhếch lên, đôi lông mày vẫn chưa dãn ra, ánh mắt nghi hoặc nhìn cô không chớp: -Nhan Hi Hiểu, những gì em nói là thật chứ?
Hi Hiểu thảng thốt: -Hả?
-Về điều thứ hai mốt ấy, là em nói thật chứ?- bàn tay anh bất thần siết chặt lấy tay cô, trong khoảng khắc, Hi Hiểu như lọt thỏm trong vòng tay của anh. Đây là lần đầu tiên cô và anh ở gần nhau như thế này, gần tới mức có thể nghe rõ cả tiếng trái tim anh đang đập, từng nhịp…từng nhịp một, trầm ấm…và rung động.
Cô không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ gật đầu. Dường như đã dự đoán được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì nên cô hơi khép mắt lại.
Cằm cô được nâng lên, Hi Hiểu lúc đó đang cúi đầu bị ép phải đối mặt với đôi mắt đen láy kia. Ánh mắt sắc lạnh thường ngày của anh bỗng dưng biến mất, thay vào đó là đôi mắt long lanh, trong suốt khó nắm bắt. Cô ngây người nhìn khuôn mặt anh áp sát vào mặt mình, cho đến khi đôi môi khô kiệt của cô cảm nhận được sự ấm áp đó.
Một nụ hôn quá đột ngột như chứa đựng sức mạnh đã dồn nén từ lâu, tự nhiên nhưng rất ngang ngược.
Đầu tiên chỉ là lướt nhẹ trên bờ môi cô, từ tốn như đang cẩn thận thăm dò, để rồi sau đó mãnh liệt tựa như cơn cuồng phong cuốn bay tất cả.
Hi Hiểu từ thế bị động dần dần bắt đầu đáp trả anh. Trước đây khi hôn Lục Kỳ Thần, cô thường bị anh huấn luyện thành một kẻ “đần độn bẩm sinh”, thế nên mấy năm yêu đương mà kĩ thuật hôn của cô chẳng hề có sự tiến bộ nào.
Cô từng thắc mắc không hiểu những người có thể hôn nhau từ hai phút trở lên rốt cuộc dung lượng phổi phải lớn đến thế nào, tại sao cô chỉ cần hôn chưa đầy một phút đã cảm thấy thở không ra hơi rồi? Hình như Lí Tử Duệ cũng nhận thấy điều đó, mặc dù anh đang ở trạng thái cuồng nhiệt nhưng cô thì đã gần như không thể thở nổi rồi.
Anh dường như không nỡ rời cô ra, nhưng nhìn đôi môi như đang hơi sưng đỏ vì nụ hôn quá mãnh liệt của cô, anh lại không nhịn được cười: -Nhan Hi Hiểu, em đừng nói với anh là em chưa hôn bao giờ nhé!
Hi Hiểu cúi đầu che đi ánh mắt bối rối. Lần đầu tiên nhìn thấy vẻ ngượng ngùng, lúng túng như thiếu nữ của cô, Lí Tử Duệ lại lần nữa kéo cô vào lòng: – Hi Hiểu, đã bước qua rồi thì sau này chớ có hối hận!
-Em không hối hận, em sẽ không hối hận!- người phụ nữ đang nằm trọn trong vòng tay anh nói không chút do dự, đôi bàn tay vòng qua eo, ôm lấy anh thật chặt: -Tử Duệ, em thề sẽ không bao giờ hối hận!
Anh hít một hơi thật sâu, không nói thêm gì nữa, chỉ cọ cọ cằm mình lên tóc cô, dáng vẻ đầy thân mật và yêu thương. Mặc dù không nói gì nhưng trái tim hai người như đang dựa sát vào nhau.
Nhan Hi Hiểu thầm nhủ, đây là lần cuối cùng nói đến chuyện tình yêu.
Thật không thể ngờ, Lí Tử Duệ bỏ nhà ra đi chưa đến hai ngày đã bị tình cảm của Nhan Hi Hiểu cảm hóa và đã quay trở về nhà.
Hai người nằm trên giường, Lí Tử Duệ nhìn Hi Hiểu đang đỏ mặt vì xấu hổ. Đột nhiên anh nằm sát lại gần cô, nhấc đầu cô lên đặt lên cánh tay mình: -Hi Hiểu….
Ý định thoát khỏi vòng tay anh của Hi Hiểu vừa mới lóe lên đã bị giọng nói dịu dàng của anh làm cho tan biến. Cô nhướn mày nhìn anh: -Sao thế?
-Sao em lại đi tìm?- nhớ lại hành động ‘tìm chồng” của Hi Hiểu, Lí Tử Duệ lại không nén được cảm giác hạnh phúc đang trào dâng trong lòng. Từ trước đến nay anh luôn nghĩ rằng mình chẳng có địa vị gì trong lòng cô, thế nhưng cô lại dùng hành động để cho anh một đáp án tuyệt vời nhất- cô quan tâm đến anh!
-Thì đi tìm thôi!- Hi Hiểu e thẹn như cô gái mới lớn: -Chẳng nghĩ ngợi gì nhiều….
-Ừ…- nhìn thấy bộ dạng đó của cô, Lí Tử Duệ không nỡ trêu chọc cô nữa. Anh khẽ duỗi thẳng tay để cô gối đầu thoải mái hơn. Nào ngờ cô lại lên tiếng: -Em chỉ sợ không đi tìm anh thì sau này sẽ hối hận!
Cái vỏ bọc lạnh lùng đã bị tan chảy, một khi phát hiện ra bản thân mình nảy sinh tình cảm với anh rồi, cô không thể nào ngồi yên nhìn anh buồn bã.
Lí Tử Duệ hơi nhíu mày, đôi môi cong lên như bất lực, anh nói bằng giọng kiên quyết: -Cần phải làm gì thì cứ làm như thế!
-Chúng ta giao hẹn nhé!- Nhan Hi Hiểu ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh: -Một khi anh cảm thấy có chút hối hận, không thể chịu đựng được nữa thì nhất định phải nói với em!- giọng nói của cô nhỏ dần: -Bị bỏ rơi một lần là đủ lắm rồi, em chỉ muốn biết trước để giảm bớt nỗi đau…
Đối diện với một Nhan Hi Hiểu như thế này, Tử Duệ lại cảm thấy trái tim như bị ai đó bóp nghẹt. Anh siết chặt vòng tay: -Ngốc ạ, anh đã làm rồi thì không hối hận đâu!
Thế nhưng đến sau này mới biết rằng, hứa thì dễ nhưng làm mới khó.
Một đêm mang đầy kịch tính đã chậm rãi qua đi trong sự ăn năn của cả hai