Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.

ưng lại có thể khiến cho toàn thân Lí Tử Duệ như run lên. Anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh ấy: -Nhà? Nhan Hi Hiểu, cô cảm thấy đó có giống như một cái nhà không?
Cô gật đầu: – Em luôn coi đó là cái nhà duy nhất của mình!
-Vậy cô hãy cho tôi một lí do để về nhà!- anh đột nhiên cười nhạt, nụ cười chua xót: -Cô hãy nói cho tôi biết đi!
Hi Hiểu sững người, nhưng ngay lập tức lắc đầu: -Anh cho em một lí do để không về nhà trước đã!
-Tôi có rất nhiều lí do, Nhan Hi Hiểu…- anh nhìn thẳng vào cô, cười cay đắng: -Tôi không phải là một người đàn ông cứng cỏi đến mức không gì có thể đẩy đổ được. Tôi từng nghĩ tôi có thể chịu đựng được việc người phụ nữ ở bên cạnh tôi mang trong mình đứa con của một kẻ khác. Nhưng sau đó tôi đã cố gắng, cố gắng hết sức, và tôi phát hiện ra mình không thể làm được!
-Đây là một cuộc hôn nhân mang tính hợp đồng, hai ta đều hiểu rõ cuộc hôn nhân này chỉ là vì cái hộ khẩu. Nhưng mà Nhan Hi Hiểu này, tôi đã đánh giá cao khả năng kiềm chế của mình, tôi cứ nghĩ dù sao mục đích của chúng ta quá rõ ràng, chuyện tình cảm trong quá khứ chẳng cần phải nhắc đến…nhưng cuộc sống quá phức tạp, tôi không thể hòa nhập với những điều khoản mà cô đưa ra. Thê nên bây giờ, tôi cảm thấy rất khó khăn.
-Tôi không thể chấp nhận được chuyện trở thành một công cụ cúng tế cho một cuộc tình của người khác, hơn nữa đó lại là người mà tôi quan tâm. Mấy ngày nay, mọi người trong công ty đang đồn ầm lên là Lục Kỳ Thần sắp ra tù, tôi lập tức nghĩ đến con đường sau này. Nếu như lúc đó sự việc bại lộ thì sao? Cô làm thế nào để đối mặt với Lục Kỳ Thần? Còn tôi phải làm thế nào để đối mặt với cái xã hội này?
-Nhan Hi Hiểu, đây là kết quả tất cả những suy nghĩ của tôi.Con đường của chúng ta thực sự không thể tiếp tục…- anh nhìn cô cười chua xót: -Chỉ trách tôi lúc đó suy nghĩ quá đơn giản, giờ muốn rút lui toàn vẹn e rằng quá khó khăn….
Hi Hiểu lặng im không nói, hồi lâu sau mới chậm rãi hỏi: -Đây là những gì anh luôn nghĩ hay sao?
-Ừ.
-Anh luôn nghĩ rằng em giữ lại đứa bé này là vì Lục Kỳ Thần sao?
-Ừ.
-Lí Tử Duệ, anh có thể hỏi em từ trước đó. Hơn nữa em cũng từng nói em giữ lại đứa bé là vì bản thân tôi…- cô cắn chặt môi, nói ra kết luận của bác sĩ: -Bác sĩ nói thành tử cung của em quá mỏng, một khi nạo thai nếu không cẩn thận sẽ có khả năng vô sinh. Nhưng em muốn được làm mẹ, được làm một người phụ nữ hoàn chỉnh. Vì vậy em mới giữ nó lại!
-Từ trước đến giờ, về chuyện của đứa bé em không hề cân nhắc tới Lục Kỳ Thần…- cô khẽ cười: -Anh nên tin tôi, trên đời này, người muốn vạch rõ ranh giới với Lục Kỳ Thần nhất chính là em, Nhan Hi Hiểu này! Chúng em đã phân định rạch ròi trong buổi tối hôm đó rồi, đâu còn muốn có bất kì dây dưa gì nữa đâu?
Lí Tử Duệ thật sự không ngờ cô lại giữ lại đứa bé vì lí do đó, anh nghẹn lời không nói được câu nào.
-Cho dù đứa bé này có ra đời, em tuyệt đối sẽ không để nó có bất kì mối quan hệ nào với Lục Kỳ Thần. Đoạn tuyệt thì đã đoạn tuyệt rồi, em không bao giờ nghĩ sẽ bắt đầu lại với anh ấy. Hơn nữa, hôm nay Kiều Việt đã đến hỏi em chuyện này, em đã tỏ rõ thái độ rồi, nói rằng đây không phải là con của Lục Kỳ Thần mà là…con của anh…
-Em biết em làm như vậy là rất ích kỉ, tự dưng lại bắt anh phải gánh trách nhiệm một người cha. Nhưng em thực sự hết cách rồi. Em muốn bước về phía trước thì bắt buộc phải có một chỗ dựa. Vẫn là câu nói đó, em cầu xin anh hãy cho con em một thân phận, một thân phận đường hoàng. Đây chính là lí do của em!
-Cho dù là như vậy, cô dựa vào cái gì mà nghĩ rằng tôi sẽ về lại cái nhà đó?- Lí Tử Duệ khẽ nhíu mày: -Nhan Hi Hiểu, tôi không phải là đức mẹ, tôi không thể cứu rỗi con người, tôi cũng chẳng phải là thượng đế vạn năng của nhân loại. Có những chuyện tưởng là dễ dàng nhưng đến khi làm mới thấy thực sự rất khó khăn.
-Em…. biết!- Nhan Hi Hiểu cắn chặt môi, ngẩng đầu nhìn Tử Duệ: -Chỉ có điều, nếu như em cũng vi phạm điều thứ hai mốt của hợp đồng thì sao?
-Cái gì?
-Em nói là nếu như em cũng phạm phải điều thứ hai mốt của hợp đồng thì sao? Nếu như vậy, anh sai, em cũng sai, thế thì có phải có thể xóa bỏ hình phạt hay không?- Nhan Hi Hiểu nhìn anh chậm rãi nói: -Lí Tử Duệ, chớ tưởng rằng chỉ có mình anh có thất tình nhục dục. Em cũng có, thậm chí còn nhiều hơn anh nữa đấy!
-Cô nói vậy là ý gì?
-Ý của em là, nếu như anh bị xử lăng trì vì phạm phải điều thứ hai mốt thì em ít nhất cũng phải bị xử chu di cửu tộc…- khóe miệng cô khẽ nhếch nên vẽ ra một nụ cười tươi rói: -Tội của em còn nặng hơn anh nhiều!
-Nhan Hi Hiểu….
Trong mắt Tử Duệ ánh lên một tia nhìn hoài nghi. Những lời cô nói dường như đã ngưng tụ lại thành một khối băng chặn đứng dòng suy nghĩ của anh. Tử Duệ chỉ biết ngây người nhìn vào đôi mắt long lanh ấy.
Nụ cười trên môi chợt tắt, cô cúi đầu bối rối: -Lí Tử Duệ, em thấy em đã nói rất rõ ràng rồi. Nếu như anh vẫn muốn ở lại đây…vậy thì em về trước đây!
Dứt lời cô liền quay người bỏ đi. Cứ tưởng rằng sau khi thổ lộ tình cảm trước mặt Lí Tử Duệ xong, anh sẽ cảm kích trước sự