Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341602

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1602 lượt.

ơm này. Cho dù thế nào thì Lí Tử Duệ vẫn đứng trên góc độ của cô mà nói chuyện, hành động, mặc cho Nhược San ra sức công kích và sỉ vả, anh vẫn không làm cô mất thể diện chút nào.
Nghĩ đến đây, trái tim cô chợt thấy ấm áp hơn rất nhiều. Cô vội vàng đuổi theo Lí Tử Duệ đã đi trước cô vài bước nói: -Này, tối nay ăn cái gì? Tôi về trước chuẩn bị nhé!
Nào ngờ Tử Duệ đột nhiên quay đầu lại, dáng vẻ vui vẻ lúc nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là bộ mặt xám xịt, lạnh lùng: -Nhan Hi Hiểu, cô cảm thấy chúng ta có cần thiết phải như vậy không?
Hi Hiểu chợt khựng lại, đôi mắt hoang mang nhìn anh: -Anh nói vậy là ý gì?
-Ý của tôi hôm qua đã nói rất rõ rồi. Nhan Hi Hiểu, tối qua cô đã dùng hợp đồng đuổi tôi ra khỏi nhà…- khóe môi anh cong lên, nói như mỉa mai: -Chẳng nhẽ hôm nay cô lại quên rồi sao?
-Nhưng mà hôm nay rõ ràng anh…- Nhan Hi Hiểu đỏ bừng cả mặt. Rõ ràng lúc nãy Lí Tử Duệ vẫn còn tươi cười rạng rỡ, thậm chí còn tỏ ra rất tình cảm với cô, tại sao đột nhiên giờ lại thay đổi thái độ như vậy?
-Nhan Hi Hiểu, đây là vấn đề nội bộ, hai người giải quyết cũng được…-chỉ một giây sau anh đã đưa ra đáp án cho cô: -Vì Nhiễm Nhược San là người ngoài nên không cần vạch mâu thuẫn của chúng ta ra cho cô ta chê cười…
-Tôi hiểu rồi!- Hi Hiểu ngẩng đầu nhìn anh: -Vì vậy, tất cả chỉ là vì thể diện của anh thôi phải không? Anh chỉ là không muốn để Nhiễm Nhược San chê cười phải không? Thế nên mới lôi tôi vào vở kịch này?
Cô thật hi vọng được nghe thấy từ “không” từ miệng của anh, thế nhưng thứ cô nhận được chỉ là một cái gật đầu khẳng định.
Nhan Hi Hiểu đột nhiên cảm thấy trái tim giá lạnh, bàn tay khẽ nắm chặt lại. Sự thân mật vừa mới đây thôi vẫn còn vấn vương trong lòng bàn tay cô, thế mà chỉ chớp mắt, anh đã nói với cô rằng tất cả chỉ là một màn kịch, tất cả chỉ là vì thể diện trước mặt người bạn gái cũ.
Cô còn cảm thấy vui vì hành động ban nãy, còn hào hứng tưởng rằng đó chính là cơ hội mà ông trời ban cho hai người sau vụ cãi nhau ngày hôm qua, thế mà chẳng ngờ, giá trị của cô chẳng qua chỉ là một thứ công cụ.
Nhan Hi Hiểu đứng yên bất động, ngẩn ngơ không biết mình nên làm thế nào. Đến lúc ngẩng đầu lên thì đã phát hiện ra Lí Tử Duệ không còn ở đó nữa.
Cái bóng của anh đã đi về phía đối diện, chỉ cách một con đường nhỏ nhưng sao cô cảm thấy khoảng cách của hai người lại quá xa vời!
Hi Hiểu cắn chặt môi, quay người chặn một chiếc taxi, lòng dạ rối như tơ vò.






Kết duyên, cho đôi bên một cơ hội
-NÀY, ông Lí, cậu định đánh trận trường kì ở đây đấy hả?- Lương Lạc đưa cho Tử Duệ một quả quýt, nhíu mày vẻ bất mãn: -Sao nhìn cậu cứ như thể sẽ ở lại đây đến hai năm thế hả? Nghĩ mà hoảng!
-Ở có hai năm thôi mà đã hoảng à?- Lí Tử Duệ cúi đầu xem đống tài liệu ở trong tay, thờ ơ đáp: -Cậu quên lúc mới đến thành phố này rồi à? Cậu ở liền trong phòng trọ của tôi những bốn năm liền cơ mà?
-Thôi được rồi, cậu còn lôi thôi hơn cả đàn bà!- Lương Lạc bất mãn đáp: -Một chút ân nghĩa của cậu lúc đó tôi đã báo đáp không biết bao nhiêu lần rồi!
-Vậy thì tiếp tục báo đáp đi!- Lí Tử Duệ vẫn không chịu ngẩng đầu lên.
Hi Hiểu tỏ ra rất tự nhiên trước câu nói này. Cô thản nhiên đi đến đầu giường của Tử Duệ.
Lúc này Lí Tử Duệ mới phát hiện ra hơi thở của cô có vẻ nặng nề, cứ như thể vừa phải làm một việc gì đó rất nặng nhọc, anh không nén được tò mò: -Cô vừa chạy lên đây đấy à?
-Em leo lên!- Hi Hiểu cố gắng ổn định lại hơi thở: -Khu nhà này tối nay lại đột nhiên ngắt điện…mặc dù đây chỉ là tầng sáu nhưng leo lên đây cũng có chút khó khăn.
-Tại sao cô không gọi điện cho tôi?- nhìn thấy Hi Hiểu như vậy anh lại thấy xót xa trong lòng. Vào khoảng khắc ấy, tất cả mọi bức xức và sự tự kiềm chế đều bị anh rũ bỏ hết, anh vội vàng chạy ra phòng khách rót cho cô một cốc nước: -Cô mà gọi điện thì tôi đã xuống đón!
-Điện thoại của anh không liên lạc được!- Hi Hiểu bối rối: -Em gọi bốn lần mà không có người nghe!
Lí Tử Duệ lúc này mới nhớ ra là tình trạng của cái điện thoại của mình, anh vội vàng giải thích: – Không phải là không nghe, mà là nó bị rơi nên hỏng rồi!
-À…-Hi Hiểu cầm cốc nước uống một hơi rồi không nói gì thêm.
-Sao cô lại tìm được đến tận đây?- thấy hơi thở của Hi Hiểu đã trở lại bình thường, lúc này Tử Duệ mới hỏi.
-Trước đây anh đã từng nhắc đến người bạn này rồi, lúc đó em có nhớ tên khu này, ban nãy hỏi người trực ban rồi mò lên đây tìm thử!
-Ừ…
Những hành động mang tính “bản năng” lúc đó vì sự thương cảm mà nảy sinh nay đã dần biến mất. Khi đã bình tĩnh lại, hai người lại phải đối diện với sự bối rối và ngại ngùng. Đối mặt với sự có mặt đột ngột của Hi Hiểu, một người rất giỏi giang trong chuyện ăn nói như Lí Tử Duệ lại không biết phải mở miệng nói gì, chỉ cảm thấy có một cảm xúc rất lạ trào dâng trong lòng, nhưng cái cảm giác ấy nhanh chóng bóp nghẹt trái tim anh.
Lần này, Nhan Hi Hiểu là người chủ động phá vỡ sự im lặng: -Lí Tử Duệ, về nhà đi!
Một chữ “nhà” rất đơn giản nh


XtGem Forum catalog