Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Tác giả: Mộ Vân Già

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342066

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2066 lượt.

đều gọi đồ ăn nóng để đảm bảo tốt cho dạ dày của cô.
Tử Ca ăn cháo, lại có cảm giác chén cháo này không như những chén cháo bình thường
Tính tình của Mộ Diễn đôi khi có thể tạm chấp nhận là được, lúc rời đi rõ ràng thấy cô ăn rất nhiều cháo nên đã mua cho cô một phần riêng mang về, cháo ở đây cũng có hương vị đặc sắc, tuy cửa hàng không lớn, nhưng hương vị vô cùng đặc biệt.
Trên đường trở về, Tử Ca cầm phần cháo của mình trên tay, cả trái tim đều đã nóng lên. Đến Ngự Cảnh Quốc Tế thời điểm này cũng đã khuya, Vương Linh còn chưa ngủ, nhìn thấy mặt cô liền chạy qua hỏi han, Mộ Diễn phân phó bảo Vương Linh đi lấy một chiếc khăn bỏ ít đá vào chườm cho Tử Ca, để tránh mặt bị sưng to hơn.
Qua mấy ngày, mặt cô đã hết sưng nhìn không ra dấu vết. Ban ngày Mộ Diễn vẫn phải đi làm, buổi tối có khi trở về cực trễ, tắm rửa xong liền ghé vào trên giường không nghĩ muốn động, Tử Ca tắm rửa qua cũng đi đến chỗ ngủ, cô xốc chăn đi vào, nghe được động tĩnh anh kéo cô vào trong ngực, ánh mắt vẫn nhắm chặt không hề mở.
"Mộ Diễn." Cô vẫn không thể nào xưng hô thân mật với anh được, cô cảm giác không quen.
"Sao?"
"Ở nhà hoài phát ngốc rồi, em nghĩ muốn đi chơi, anh đi cùng nhé." Lúc nào cũng ở đây cô đã chán lắm rồi.
Hai mắt của anh mệt mỏi hơi hơi mở một đường nhỏ, nhíu mày một chút, khẩu khí lạnh một chút, “Nói sau."
Tử Ca trợn mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, trong lòng hơi trùng xuống, cô vừa muốn xoay người sang chỗ khác, lại bị anh đè dưới thân thể,"Muốn đi chỗ nào? Đi hai người hay nhiều người?"
Tử Ca yêu cầu anh như vậy, cô đã nghĩ sẽ không ngừng quấy rầy anh, cho đến khi anh nhàm chán mới thôi, đi chỗ nào cô cũng chưa nghĩ tới. Bất quá cô chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí một chút thôi cũng tốt.
"Tùy anh, đi chỗ nào chơi được là được"
Anh ưm một tiếng," Có mấy cái du thuyền định ra biển chơi, muốn đi hay không?"
Đáy mắt anh câu cười, Tử Ca nghĩ là anh đang trong vòng luẩn quẩn cùng mấy người kia, mặc dù không biết chút gì về ai, nhưng cô ước chừng những người này cũng không phải hạng vừa, muốn cự tuyệt nhưng lời là cô nói ra trước, mang vẻ mất tự nhiên nhưng vẫn có thể kiên trì đi theo. Miu
Mộ Diễn lật người nằm xuống ngủ, phút cuối cùng, Tử Ca nghe được câu anh nói,"Sở Luật vẫn cố ý nhắc tới em, ngược lại tôi đã quên."
Anh nói một câu, Tử Ca kinh hãi không thôi, cái người đàn ông kia quá mức tà ác, Tử Ca chỉ cần nhớ tới lúc mới gặp mặt, hắn ta đối xử tàn khốc với Trình Lan trong lòng có chút bỡ ngỡ. Tuy nói chính mình cùng hắn ta không hề liên quan, nhưng lần trước tại nhà ăn chạm mặt một lúc, trong lời nói của hắn có chứa sự phóng đáng ghê tởm






Giao Dịch Trên Du Thuyền
Vài ngày sau, cũng không thấy ai đề cập đến chuyện này, Tử Ca nghĩ thầm cho rằng anh không để nó ở trong lòng, điều này cũng không quan trọng, cô cũng không có hứng thú. Ai ngờ buổi sáng anh gọi điện đến, nói cô mang một ít quần áo chuẩn bị ra ngoài.
"Đi đâu?" Tử Ca ngồi ở trong phòng khách, ngón tay ở trên bàn phím gõ rất nhanh.
"Lần trước nói đi biển còn gì, một lúc nữa tôi qua đón."
Thời tiết sáng sủa, cuối thu không khí tươi mát hơn, trời xanh mây trắng kết hợp với nhau tạo thành một bức tranh. Không khí thật tốt, hít sâu một cái cô cảm giác được hương vị của gió mang theo chút mùi thơm
Mộ Diễn ôm lấy Tử Ca tiến lên, ánh mắt nhìn lướt qua,"Đều đã đến đủ?"
"Đang chờ anh thôi." Dứt lời, hắn xoay người hướng về một bên khoang thuyền đi đến, Mộ Diễn đi theo, Tử Ca cũng bị anh kéo đi.
Cửa mở , Tu Triết nhìn Tử Ca, trong ánh mắt kia rõ ràng hiện ra vẻ không đồng ý, nhưng nhìn Mộ Diễn không thể hiện chút cảm xúc gì nên cũng bỏ quá, bên trong là một phòng khách nhỏ, đã có hai người ngồi đó, Lã Phương thì cô không lạ gì, một người khác vén hai chân ngồi ở trên ghế sofa, hắn ta cầm tờ báo vừa lúc che khuất mặt, nghe có tiếng động liền ngẩng đầu, Tử Ca liền nhìn hắn một chút. Hắn ta đứng lên, dáng người cao lớn làm phòng khách đã nhỏ nay còn nhỏ hơn, khóe miệng hắn câu cười,"Mộ thiếu."
Hai người nắm tay nhau rồi ngồi xuống, Tử Ca nhìn đến tròng mắt màu lam của hắn, Lã Phương mở ra một bọc giấy. Thứ kia sáng lên mắt, Tử Ca mạnh mẽ hít vào một hơi, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Mộ Diễn ức chế động tác của cô, Tử Ca hấp khí cúi thấp đầu xuống, trái tim bang bang nhảy múa lợi hại, cô chưa bao giờ nghĩ tới Mộ Diễn sẽ làm chuyện phi pháp như vậy, trên người toát mồ hôi lạnh, Tử Ca cảm thấy chính mình cũng sắp tan chảy rồi.
Một tay Lã Phương ước lượng một chút rồi phóng tới trước mặt Mộ Diễn,"Xem ra trên đường chuyển giao đích thị là sự thật, đen ăn đen? Tra ra là ai sao?"
"Đây là nguyên nhân tôi tới Trung Quốc, là ai tôi còn không biết, nhưng ít nhiều cũng có chút phương hướng. Hàng hoá bán ra giúp tôi đi được một con đường, ngược lại tôi muốn nhìn xem còn có người nào dám xuất thủ không."
"Chuyện này khó giải quyết, tìm được tôi phải họp ngay, người này không đơn giản." Mộ Diễn dương tay cầm khẩu súng quă


Duck hunt