Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Tác giả: Mộ Vân Già

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342062

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.

y để lên cửa kính, đầu hơi nghiêng, quan sát thần sắc của người đàn ông ngồi bên cạnh. Hình như, anh không thèm quan tâm câu nói lúc nãy của cô, ngược lại, khóe miệng nhếch lên thể hiện tâm tình của anh hôm nay khá tốt.
Mày nhịn không được nhăn lại, trong lòng Tử Ca có chút vội vàng, có chút thất vọng. Cô cho rằng nếu mình yêu cầu như vậy, Mộ Diễn sẽ có chút phản cảm, xem như cô đã đoán sai
Tử Ca khẽ thở dài, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, thật sự cô quá mức nóng vội , không suy xét cho kĩ cứ nghĩ nó sẽ có hiệu quả ngay, bên cạnh anh có nhiều phụ nữ như vậy, chẳng phải cũng chỉ ở được một thời gian thôi sao, nóng vội sẽ ăn không hết món đậu hủ nóng được.
n ủi chính mình một phen, khóe miệng Tử Ca dương lên ý cười, vài phần châm chọc vài phần an ủi, người đàn ông nhìn thấy miệng cô bất giác có ý cười,"Có chuyện gì mà vui vẻ vậy?"
Tử Ca hoàn hồn, cô sửng sốt một phen, mới đáp ,"Không có gì, chỉ cảm thấy được như vậy thật tốt, cái gì cũng không cần quan tâm, nhưng thích cái gì cũng có thể nhận được, rõ là. . . . . .rất tốt! Tại sao trước kia lại không nghĩ thông chứ?"
Ý cười trên khéo mắt kéo dài, trưng ra bộ mặt cam tâm tình nguyện vì người đàn ông này tu dưỡng.






Nhẫn
Có thể nhìn thấy cô cúi đầu, Mộ Diễn rất cao hứng, anh dương khóe miệng cười,"Em nghĩ thông suốt là tốt rồi."
Trong quầy, các loại trang sức rực rỡ muôn màu, Tử Ca ghé vào trước quầy chọn lựa, cô có vẻ thích thú khiến người bán hàng cầm từng món đồ quý nhất bày trước mặt cô, phải có nhiều tiền mới mua được món đồ trang sức mình thích.
"Những thứ này tôi đều thích" Ngón tay nhỏ nhắn điểm qua từng cái, người bán hàng tươi cười rạng rỡ, Tử Ca cũng cười, mặc kệ bản thân vui hay không vui, hôm nay cô sẽ dùng tiền của anh để làm người khác vui.
Trời sinh cho cô có đôi mắt biết cười, thời điểm cô nheo mắt lại cười khiến mọi người nhịn không được liền bị cuốn hút. Mộ Diễn xem xét bộ dáng của cô cảm thấy trong lòng hết sức thỏa mãn, anh đi qua hai tay chống trên bả vai cô, thân thể kề sát, thơi hở ấm áp phun vào tai cô.
"Tiên sinh, bông tai này chỉ là một phần, nó có cả bộ, hơn nữa giá cả của đôi bông tai này chúng tôi cần xác định lại" Nói xong người bán hàng quay mặt bày lên hai món đồ cùng bộ với đôi bông tai.
Có lắc tay, còn có. . . . . . Nhẫn. . . . . .
Mặt khác hai món đồ này thập phần tinh xảo, chỉ là. . . . . .
Tử Ca quét mắt, có chút giật mình, ánh mắt chăm chú nhìn chiếc nhẫn, đã từng có lúc Hạ Tử Ca mong chờ được mặc một bộ váy cưới màu trắng tinh khôi cùng người đàn ông mình yêu thương trao nhẫn cho nhau
Hứa hẹn một đời một kiếp.
Hiện tại, cô đã sai lầm, toàn bộ đều là ảo tưởng.
"Vậy thì lấy cả, dong dài!" Mày nhăn lên, trên mặt Mộ Diễn đã không còn kiên nhẫn, nhân viên bán hàng đi tìm người quản lý. Tử Ca xem xét mặt Mộ Diễn, trên mặt của anh trừ vẻ không kiên nhẫn cũng không xuất hiện cảm xúc khác.
Rất nhanh, đã bàn bạc xong giá cả, kế tiếp nhân viên bán hàng đưa trang sức cho Tử Ca thử, nếu muốn thì điều chỉnh lại.
Cảm giác lạnh lẽo đi vào ngón tay cô, ngay tại lúc chuẩn bị đeo vào, Tử Ca lại vội vàng gấp ngón tay lại,"Không cần thử, cứ như vậy đi."
Dù sao cô cũng sẽ không mang nó, cô buông ánh mắt xuống, chiếc nhẫn làm bằng Ngọc Thạch long lanh khiến cô đau lòng. Đột nhiên nói ra một tiếng, khiến động tác của người đàn ông ngừng lại, cả anh và nhân viên bán hàng tò mò ngẩng đầu lên nhiền.
"Vì cái gì không thử?" Mộ Diễn nhíu mày hỏi.
Không vì cái gì, chỉ là vì làm như vậy thì cô đã tiến quá xa rồi, anh không cho cô bất kỳ lời hứa hẹn nào, việc gì phải mang cái này cho cô? Trong mắt cô, thứ trang sức này không chỉ đơn giản như vậy.
"Anh muốn kết hôn với em sao? Thứ này là dùng để cầu hôn đúng không?"
Lời của cô khiến Mộ Diễn giật mình một phen,"Chỉ là một món trang sức mà thôi, em nghĩ nhiều rồi."
Miệng cô gợi lên nụ cười châm chọc, bàn tay to bắt lấy cánh tay của cô, không để ý sự cự tuyệt của cô, cường bạo đeo chiếc nhẫn vào ngón áp úp của cô, nhỏ, rất vừa vặn .
"Mang theo." Mộ Diễn phân phó, từ trước đến nay anh luôn bá đạo không cho ai cự tuyệt.
Tử Ca cười,"Đây có thể coi là anh cầu hôn em đúng không ? Em đáp ứng, kế tiếp cũng nên tuyển chọn ngày rồi hả ?"
Cô cười xinh đẹp, biết anh không có ý này, nhưng cô lại cố ý nói như vậy, anh tránh người đi tiền trả, Tử Ca đi theo, cô dương mắt nhìn ngắm chiếc nhẫn trên tay, khóe mắt có ý cười. Mộ Diễn biết cô cố ý nên cũng không để ý cho lắm.
Bọn họ như vậy, người không biết chuyện tưởng rằng hai người đang hạnh phúc bên nhau.
"Cô là ai, chỉ bằng cô mà cũng muốn tiến vào nhà họ Mộ sao?"
"Cô là ai, chỉ bằng cô mà cũng muốn tiến vào nhà họ Mộ sao?"
Bả vai bị người khác nắm lấy, Tử Ca kinh ngạc, còn chưa phản ứng kịp, trên mặt đã bị tát một bạt tai, Tử Ca lảo đảo ổn định thân thể, cái tát này không nhẹ, nửa gương mặt của cô vì đau mà tê tê rồi. Tử Ca nheo mắt lại, đứng ở trước mặt cô là một người phụ nữ trung niên sang trọng quý ph